Trên bàn ăn, Mật Đắc Nguyên và Thẩm Ức Triền đều nhận ra vẻ không vui trên gương mặt thanh lệ của Mật Nhuyễn.
Phải nói hiếm hoi lắm cô mới không nở nụ cười, tâm trạng ủ rũ.
Mật Đắc Nguyên cùng Thẩm Ức Triền khẽ liếc nhìn nhau lại đánh mắt với Hàn Tĩnh đứng bên cạnh nhưng chính hắn ta cũng không biết Mật Nhuyễn vì chuyện gì mà buồn bã.
Mật Nhuyễn vẫn đang cúi đầu, tay cầm chiếc muỗng đã chọc chọc vào trong chén ăn từ nãy giờ.
“Khụ, Nhuyễn Nhuyễn, súp gà này con nấu quá ngon, tài nấu ăn của con gái ba còn hơn hẳn đầu bếp năm sao.”
“Nhuyễn Nhuyễn, anh Triền muốn ăn thêm, không biết một lát có thể mang về không, sẵn cho ba mẹ anh ăn cùng.” Thẩm Ức Triền cũng phụ hoạ theo Mật Đắc Nguyên
Khi này Mật Nhuyễn mới có phản ứng, cô nhìn hai người trước mặt, trên chiếc trán nhỏ đã hiện một tầng sương mờ.
Cô dùng thủ ngữ hỏi: “Có thật sự ngon không?”
Mật Đắc Nguyên và Thẩm Ức Triền sửng sốt, Thẩm Ức Triền vội nói: “Tất nhiên rất ngon, Nhuyễn Nhuyễn trước nay nấu ăn luôn giỏi mà.”
Mật Nhuyễn nhớ tới những lời Tu Nghiêu nói, có chút ngập ngừng, cô lại quơ tay hỏi: “Mùi vị có khó ngửi không? Ăn có thấy khó nuốt không?”
Mật Đắc Nguyên cùng Thẩm Ức Triền càng thêm kinh ngạc, Mật Nhuyễn nấu ăn quả thật rất ngon, không phải vì làm cô vui mà hai người họ gạt cô.
“Nhuyễn Nhuyễn, em sao thế? Có phải có ai ức hϊếp không? Làm sao món ăn của em lại dở được, anh cùng ba em ăn bao năm nay đã sớm không thấy ai nấu ăn ngon hơn em.”
Nghe được lời này, Mật Nhuyễn thấy ấm áp trong lòng, cô lại bảo: “Không có ai ức hϊếp em cả, em chỉ sợ tay nghề xuống thôi.”
“Con gái của ba, cái gì con cũng giỏi, làm sao có chuyện xuống tay, đợi vài tháng nữa mọi chuyện xong xuôi, tới đó gả con về làm dâu nhà họ Thẩm, tha hồ trổ tài.”
Lời nói của Mật Đắc Nguyên làm cho Mật Nhuyễn mặt đỏ bừng, cô hờn dỗi nhìn ông, Mật Đắc Nguyên thấy cô đã vui vẻ trở lại thì cười sảng khoái hơn.
Thẩm Ức Triền ngồi một bên nở nụ cười dịu dàng, quả thật cũng bị lời này làm cho ngượng ngùng.
“Xem ra bữa ăn hôm nay không chào đón tôi.”
Đột ngột từ cửa phòng ăn vang lên tiếng nói đầy lạnh lẽo lại trầm đến sởn tóc gáy của người đàn ông.
Đồng loạt cả ba người trên bàn ăn đều nhìn về hướng phát ra giọng nói.
Tu Nghiêu dáng người cao lớn, tiêu sái bước vào với bộ vest phẳng phiu không nếp gấp, gương mặt anh tuấn trầm lặng với cặp mắt đen sâu lạnh như băng cùng sát khí quá lớn.
Vừa hay hắn nghe rõ hết những lời Mật Đắc Nguyên vừa nói, ác ý nổi lên, hắn khẽ nhếch môi, không nóng không lạnh nói tiếp.
“Đại tướng như thế không hiếu khách rồi, dùng bữa lại chẳng mời khách.”
Mật Đắc Nguyên thần sắc lập tức biến đổi khó coi, ông không nghĩ Tu Nghiêu sẽ chủ động đến đây.
Thẩm Ức Triền nhanh nhạy hơn, hắn ta lịch sự nói: “Nếu Tu Tổng muốn dùng bữa cứ tự nhiên tham gia, chỉ là chúng tôi đang nói về việc gia đình, e là không thể tiếp chuyện Tu Tổng.”
Tu Nghiêu chỉ cười nhẹ một tiếng trầm thấp, nghe rõ ý nói hắn không phải người nên xuất hiện phá tan không gian ấm cúng quây quần bên nhau của bọn họ.
“Thiếu tướng đã mời, tôi không khách sáo.”
Tu Nghiêu không ngại tham gia cùng, trực tiếp kéo ghế ngồi xuống bàn chỉ là hắn lại chọn vị trí bên cạnh Mật Nhuyễn.
Mật Đắc Nguyên ngồi ở ghế chủ toạ, Thẩm Ức Triền ngồi phía đối diện lập tức thay đổi sắc mặt.
Mật Nhuyễn nghiêng nhẹ đầu nhìn sang người đàn ông bên cạnh, hai cánh môi cô mím nhẹ vào nhau.
Mùi long đản hương nhanh chóng vờn quanh mũi cô, mùi hương mạnh mẽ với hương thơm kéo dài cực kỳ dễ ngửi mang theo sự quyến rũ đến khó quên.
Mật Nhuyễn hơi mất tự nhiên, ngồi một bên im lặng không nhúc nhích.
Người làm mau chóng đem chén dĩa lên cho Tu Nghiêu cũng múc cho hắn một chén súp.
Làn khói trắng lượn lờ từ chén súp toả xung quanh gương mặt hắn, hắn vẫn duy trì thái độ dửng dưng đến đáng ghét.
“Nhuyễn Nhuyễn, em qua đây ngồi với anh đi.” Thẩm Ức Triền nói rõ ràng mang theo sự đánh dấu chủ quyền
Mật Nhuyễn cũng không muốn ngồi cạnh Tu Nghiêu, cô vừa tính đứng dậy thì chân đã bị thứ gì đó cản lại.
Cô cúi đầu nhìn xuống, ngay sau đó mắt mở to, Tu Nghiêu thế mà giơ chân của hắn chặn ngang chân cô không để cô đứng lên.
Mắt Tu Nghiêu vẫn nhìn thẳng Thẩm Ức Triền đối diện, không ngại mỉa mai: “Thẩm thiếu tướng sợ tôi làm gì vợ tương lai của cậu sao?”
“Tu Tổng nghĩ nhiều rồi, Nhuyễn Nhuyễn vốn nhút nhát, ngại người lạ, em ấy sẽ không thích ngồi cạnh anh đâu.” Thẩm Ức Triền vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh, còn nở nụ cười nhẹ đáp lời
Tu Nghiêu ồ một tiếng, tay đặt nhẹ trên bàn gõ từng nhịp, hắn nói: “Tôi với Mật Nhuyễn tiểu thư là người lạ sao? Tôi cũng ở đây vài ngày rồi, có chỗ nào lạ, phải không tiểu thư?”
Nói xong hắn nghiêng đầu nhìn Mật Nhuyễn, cô cả kinh nhìn hắn, nhất thời bị xoáy vào đôi đồng tử sâu hút kia, lại như bị một sợi dây mảnh vô hình siết chặt người đến bức bách.
“Tu Nghiêu, cậu đừng nói năng lộn xộn ở đây, Nhuyễn Nhuyễn, con mau về phòng đi.” Mật Đắc Nguyên giận dữ nói
Tu Nghiêu bật cười lạnh lẽo thấu xương, không quan tâm lời tức giận kia.
“Đại tướng lớn tuổi, không nên dễ nổi nóng sẽ ảnh hưởng sức khoẻ.”
Mật Đắc Nguyên càng thêm tối sầm mặt mày, trong khi đó Mật Nhuyễn không muốn không khí tệ hơn chỉ nhẹ đặt tay lên tay ông ám chỉ cô không có vấn đề gì.
Thẩm Ức Triền siết nhẹ tay, mày nhíu lại không nhìn ra ý định của Tu Nghiêu là gì.
Tu Nghiêu chậm rãi cầm muỗng lên.
Mật Nhuyễn còn chưa phản ứng chỉ thấy hắn thế mà ăn súp do cô nấu trong khi trước đó hắn chê bai súp cô nấu dở.
Tu Nghiêu ăn hai muỗng, hắn đặt muỗng xuống nhìn đến Mật Đắc Nguyên nói: “Súp này rất ngon.”
Mật Nhuyễn mơ hồ, hắn lại khen súp cô nấu ngon nhưng vừa rồi hắn đã chê nó.
Người đàn ông này đúng là đáng ghét.
Bàn ăn vốn vui vẻ lại trở nên áp bức khó giải bày.