Chương 1: Vị khách không mời

Nam chính ác, ngược luyến tàn tâm cả nam lẫn nữ.

~

Thành phố X, biệt phủ Đại Tướng.

“Hắn tới sao?”

Tiếng của người đàn ông trung niên vang cao khi nghe người đối diện báo cáo, sắc mặt ông nhất thời tối tăm đến khó coi, nặng nề như bầu trời trước cơn giông.

Người đối diện ông gật đầu, hắn ta nói tiếp: “Hắn đã đến vào tối qua, một lát sẽ ghé qua đây.”

Mật Đắc Nguyên khẽ nhíu mày, trong khoảnh khắc, thần sắc ông trở nên khó đoán, bàn tay đặt trên mặt bàn khẽ siết lại đến các đốt ngón tay hơi trắng bệch.

“Cứ tiếp đón hắn.”

“Vâng.”

Thuộc hạ Hàn Tĩnh đi theo Mật Đắc Nguyên đã lâu vội cung kính cúi đầu sau đó tự mình lui ra ngoài.

Mật Đắc Nguyên là Đại Tướng, quyền cao chức trọng đứng ở vị trí mà không ai có thể chạm vào nhưng vẫn có thứ ông ta không kiểm soát được.

Chính là thế lực ngầm.

Mật Đắc Nguyên đứng dậy, chậm rãi bước tới cửa sổ sát đất, thông qua tấm kính trong suốt sân vườn hiện ra rõ ràng dưới ánh nắng đầu hạ như vạt lụa mỏng, rải nhẹ lên khu vườn rộng lớn được chăm chút cẩn thận. Ánh mắt đã trải qua hàng chục năm sóng gió bỗng dịu đi khi dừng lại nơi một góc vườn.

Một dáng người nhỏ bé đang cúi đầu dịu dàng chăm sóc chú chim hồng yến trong chiếc l*иg son.

Mái tóc cô dài như suối đen khẽ lay động trong gió, phác họa một vẻ đẹp mong manh, trong veo tựa trăng non đầu tháng.

Người làm đứng cạnh khẽ nghiêng dù che nắng cho cô gái nhỏ, động tác cẩn thận như thể đang bảo vệ một bảo vật quý giá.

Mật Đắc Nguyên lặng lẽ quan sát hồi lâu rồi cất giọng trầm ngâm, như nói với chính mình: “Phải bảo vệ bằng mọi giá.”

Dưới sân vườn, Mật Nhuyễn vui vẻ đưa tay đùa nghịch với chú chim hồng yến bên trong l*иg son, ngón tay thon dài khẽ chạm vào những song vàng óng ánh, đôi mắt cô ánh lên như vì sao trong đêm ngập tràn ánh cười.

Mật Nhuyễn mang một vẻ đẹp mơ màng, nhẹ như sương khói, giống như phù dung dưới mưa, vừa mong manh, vừa lay động lòng người.

Làn váy trắng giản dị khẽ tung bay trong gió, càng tôn lên làn da trắng ngần như bạch ngọc. Từng sợi tóc đen nhánh rũ xuống, phất phơ bên gò má hồng hào, không son phấn mà vẫn như được tô vẽ bởi bàn tay của trời cao.

Chú hồng yến trong l*иg đột nhiên nhảy dựng lên, cánh vỗ mạnh vào song.

Mật Nhuyễn hơi sững lại, cô khẽ đưa tay vào vuốt ve chú chim nhẹ nhàng.

Thường ngày, nó rất ngoan.

Một âm thanh nặng nề vang lên từ cánh cổng lớn phía xa khiến Mật Nhuyễn bất giác ngoái nhìn.

Phía xa tiếng cổng lớn mở ra thu hút sự chú ý của Mật Nhuyễn làm cô không khỏi ngoái nhìn, nơi này là biệt phủ của ba cô, nơi mà không phải ai cũng có thể đến.

Cô nhìn người làm, cô ấy cũng không biết là khách quý nào lại được đón tiếp tại biệt phủ của Đại Tướng.

Chiếc Lykan Hypersport chậm rãi chạy vào sân, lần đầu Mật Nhuyễn nhìn thấy chiếc xe sắc đen sâu như vực thẳm, phản chiếu ánh nắng buổi sớm thành những tia sắc lạnh.

Cửa xe bật lên theo kiểu cánh bướm, một đôi giày da đen thủ công đặt xuống mặt đất, tinh xảo đến mức người ta có thể soi gương.

Tiếp đó là một vóc dáng cao lớn bước ra, áo sơ mi đen được may đo hoàn hảo, bên ngoài là vest đen dáng dài cắt gọn không một nếp gấp, không một chi tiết dư thừa.

Người đàn ông đứng thẳng người dưới ánh mặt trời chiếu thẳng lêи đỉиɦ đầu anh, gương mặt hắn điển trai đến đáng sợ, lạnh như băng, hoàn mỹ như được khắc ra từ khối đá đen.

Ánh mắt ấy đảo qua một vòng, cả không gian như nghẹt thở trong im lặng.

Mật Nhuyễn nhìn về phía ấy, đôi mắt cô dần thu lại ánh cười, có một cảm giác sợ hãi kỳ lạ vây lấy cô.

Người đàn ông ngước mắt lên, chạm phải ánh nhìn của Mật Nhuyễn.

Ánh mắt họ giao nhau.

Cô không biết người này là ai nhưng ánh mắt hắn sâu thẳm và trầm tĩnh, mang theo một thứ gì đó không hẳn là sát ý cũng chẳng hẳn là thiện ý khiến tim cô khẽ run.

Ánh mắt hắn chuyển hướng chậm rãi đưa tay chỉnh lại cổ tay áo vest, động tác bình thản đến mức gần như kiêu ngạo.

Mật Nhuyễn chỉ thấy Hàn Tĩnh là cánh tay phải đắc lực của ba cô, lúc này lại đang đón tiếp người đàn ông kia bước vào, chưa từng có ai khiến Hàn Tĩnh đích thân ra đón, trừ ba cô.

Mật Nhuyễn nhíu mày, lòng cô dấy lên một cảm giác bất an không tên.

“Tiểu thư, có lẽ là khách quan trọng, người nên về phòng.”

Mật Nhuyễn gật đầu, cô cầm chiếc l*иg chậm rãi từng bước men theo con đường lát đá đối diện, vòng về phía tây, nơi phòng ở của cô nằm tách biệt, yên tĩnh và được bảo vệ nghiêm ngặt.