Chương 6

Thả diều đứt dây, hôm nay xem ra là không chơi được rồi.

Chung Ý thu diều lại, ôm trong ngực, đứng chờ nha hoàn mang thang đến, sau đó xoay người dẫn các nàng trở về Thính Trúc Cư.

Nàng vốn là người chẳng chịu an phận, mấy hôm trước thân thể hơi yếu, nay vừa đỡ hơn đã muốn đi dạo khắp nơi. Hôm nay trời trong mây tạnh, nắng ấm chan hòa, đúng là thời điểm thích hợp để ra ngoài hóng gió.

Nàng sớm đã quen thuộc đường nhỏ trong phủ, nhắm mắt cũng có thể tìm được đường về.

Chỉ không hay biết, cách đó không xa có người vừa mới đứng lặng nhìn nàng. Ánh mắt dõi theo bóng lưng ấy mãi, không thể rời đi.

Chung phủ toạ lạc tại cuối phía đông phố Quỳnh Hoa, xây dựng ven khe suối trắng, đường ngang ngõ dọc đều như thơ như họa. Phố này vốn được đặt tên theo loài hoa quỳnh hoa, mỗi độ xuân về, hoa nở trắng xóa như tuyết, cả bờ sông ánh lên một màu bạc lấp lánh.

Phủ đệ được thiết kế theo kiến trúc của Giang Nam, cầu nhỏ nước chảy, hành lang uốn khúc, đình đài san sát. Cúi đầu, ngẩng đầu đều là cảnh đẹp lay động lòng người.

Thính Trúc Cư được xây ở ngay trung tâm phủ, bốn bề trúc xanh rì rào, chỉ cách chính viện một dãy hành lang quanh co, vừa yên tĩnh thanh nhã, lại tiện lui tới.

Hồng Diệp từng đùa nàng: “Tiểu thư xưa nay được sủng ái, chỗ ở này chẳng phải do chính tay người vẽ sơ đồ đó sao?”

Khi ấy nàng chỉ mỉm cười, không đáp. Mà đến nay nhớ lại, dẫu trí nhớ đã mất, nhưng sở thích thuở trước vẫn chưa từng thay đổi.

Dưới gối Chung Tiến Chi chỉ có ba người con, trưởng tử tên Chung Lễ, thứ tử là Chung Chí Nhĩ, còn nữ nhi độc nhất chính là nàng – Chung Ý.

Chung đại nhân không mê nữ sắc, ngoài chính thê Lý thị, trong phủ chỉ có hai vị thϊếp thất. Một người là mẫu thân ruột của nàng – Liễu thị, tính tình dịu dàng ít lời, quanh năm chẳng ra khỏi viện. Người còn lại thuở trẻ đã mất sớm vì bệnh, không để lại con cái.

Lúc vừa tỉnh lại nghe được những chuyện này, trong lòng nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nếu trong phủ thê thϊếp đông đúc, quan hệ rối ren, với người mất trí như nàng, sơ ý một chút là lộ sơ hở. Hiện giờ đơn giản sạch sẽ thế này, ít ra cũng khiến người ta thấy an lòng hơn nhiều.

Vừa đi vừa nghĩ, Chung Ý cúi đầu nhìn cánh diều trong lòng, bất giác lại nhớ đến nam nhân có đôi mắt phượng và nụ cười dịu dàng như quân tử kia. Ngực nàng bất chợt khẽ rung lên hai nhịp.

“Hồng Diệp.”

Nàng đột nhiên khẽ gọi.

“Ngươi nói, hắn là ai nhỉ?”

Hồng Diệp hiếm khi không đáp ngay, chỉ nhẹ nhàng cúi đầu: “Cách xa như vậy… nô tỳ nhìn không rõ cho lắm.”

Chung Ý cũng thấy có lý. Khi ấy vừa nghe phụ thân gọi, nàng đã chạy tới, những người khác vẫn còn đứng tại chỗ, chưa tới gần.

Nghĩ đến đây, nàng lại cười khúc khích: “Có phải tối qua ngươi lại lén trùm chăn đọc thoại bản không? Cho nên sáng nay hoa mắt chóng mặt, chẳng nhìn được gì. Hèn chi ta thấy sao trên bàn thoại bản lại lẫn cả phần của già lẫn trẻ.”

“Ai nha —— tiểu thư!” Hồng Diệp tức khắc như bị dẫm đuôi, vừa thẹn vừa giận, suýt nữa thì phun ra một ngụm máu, xông tới định giật lấy cánh diều trong tay nàng.