Sau lưng, mấy người hầu vội ôm đồ đạc đuổi theo. Khi họ đến nơi, chỉ thấy tiểu thư đang đứng dưới một cây ngô đồng lớn, ngửa đầu, mặt đầy vẻ chán nản nhìn lêи đỉиɦ cây.
Cánh diều không biết sao lại mắc đúng lên nhánh cây cao nhất. Gió ngừng thổi, nó nằm yên như một chiếc thuyền nhỏ ngạo nghễ đậu trên cành cây cao.
Đám người hầu cũng đứng lặng người tại chỗ.
Chơi còn chưa được bao lâu mà.
Trong lòng Chung Ý có hơi hụt hẫng.
Hồng Diệp ngước nhìn tán cây cao chót vót kia, bất giác liếc sang Thuý Vân. Nàng biết võ nghệ của Thuý Vân không tệ, nhưng nếu để nàng ấy bay lên lấy con diều trước mặt tiểu thư thì chẳng phải sẽ bại lộ hết sao?
Còn đang do dự, thì nghe thấy Chung Ý vừa xắn tay áo vừa hô lớn: “Đi lấy thang! Ta sẽ tự mình lên lấy!”
Một người hầu lập tức vâng lời, quay người chạy đi lấy thang, mấy người còn lại thì đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai dám manh động.
“Ý Nhi!”
Từ xa vọng lại một tiếng gọi trầm ấm.
Chung Ý quay đầu theo tiếng, thấy phụ thân đang đứng dưới hành lang nhìn mình.
Vóc dáng của Chung Tiến Chi hơi thấp, tóc râu đã điểm bạc, ánh mắt nhìn nữ nhi vẫn ngập tràn trìu mến.
Nhà họ Chung mới dọn từ Tô Châu lên kinh thành vào đầu tháng Giêng.
Trước khi tân đế đăng cơ, Chung Tiến Chi giữ chức Thông Phán ở Tô Châu, là một trong những người đầu tiên tỏ ý trung thành với Thái tử. Ông từng đích thân lui tới vận động các danh sĩ ở Giang Nam dâng sớ phò tá, lập không ít công lao.
Sau khi hoàng đế chính thức kế vị, chiếu chỉ đầu tiên ban ra là khen thưởng công thần.
Vì lòng trung nghĩa quả cảm, ông được thăng làm Thị Lang bộ Hình, lập tức đưa cả nhà chuyển vào kinh thành. Mẫu thân ông bị bệnh nặng nên phải điều trị ở quê nhà.
Từ khi nàng tỉnh lại đến nay mới qua vài ngày, cha mẹ đã mấy lần ghé qua Thính Trúc Cư thăm nom, vô cùng quan tâm.
Mấy ngày sau Chung Tiến Chi còn sai người đưa đến nhân sâm quý, linh chi hảo hạng, đủ loại đồ tẩm bổ quý giá, chẳng khác gì muốn chuyển cả phủ sang đây.
Sự yêu thương sâu đậm ấy khiến nàng chẳng mảy may nghi ngờ thân phận của mình.
Chung Ý liền nở nụ cười rạng rỡ: “Cha!”
Nàng vội chạy về phía ông, tà váy theo bước chân bay bổng dưới ánh mặt trời.
Chỉ khi đến gần, nàng mới chợt nhận ra bên cạnh phụ thân còn đứng một chàng thanh niên.
Người đó ẩn mình dưới bóng mái hiên, thân hình bị ánh sáng và bóng râm chia tách, thoạt đầu không dễ phát hiện ra.