Chương 20

Ngâm mình trong nước quá lâu khiến toàn thân mềm nhũn, lúc này nàng mới giật mình hoàn hồn. Hóa ra nàng đã về đến Thính Trúc Cư, chẳng hiểu sao lại ngủ quên ngay trong bồn tắm.

Nhớ lại lúc tỉnh dậy trên giường nhỏ ở thiên điện, có lẽ do quá chén nên khắp người nàng đau nhức ê ẩm.

Yến tiệc khi ấy vẫn chưa tàn, tiếng nhạc du dương vọng lại từ xa. Cung nữ túc trực ngoài cửa thấy nàng bước ra liền chuyển lời, bảo rằng Chung phu nhân dặn nàng cứ nghỉ ngơi cho khỏe, đợi tiệc tan sẽ cùng hội họp tại xe ngựa trước cổng cung.

Nàng chẳng còn tâm trí nào quay lại chốn yến tiệc, bèn sai cung nữ đi bẩm báo một tiếng, còn mình thì tự ra ngoài cung đợi trước.

Khi xe ngựa lăn bánh vào đến Chung phủ, đèn đuốc trong sân lớn vẫn sáng trưng. Mấy gã tiểu tử cùng đám thị nữ đang đứng co ro trong gió lạnh chờ đón chủ nhân.

Chung Ý bái biệt cha mẹ rồi trở về viện của mình. Dưới ánh đèn lay động, trong phòng đã chuẩn bị sẵn nước ấm. Hồng Diệp và Thúy Vân theo sát phía sau, định bụng hầu hạ nàng tắm rửa.

Nàng cảm thấy rã rời, bèn bảo muốn tự ngâm mình một lát.

Hồng Diệp đứng bên ngoài cất tiếng hỏi: "Tiểu thư, để nô tỳ vào hầu hạ người nhé?"

"À... được!" Giọng nàng vẫn còn vương chút hoảng loạn, thân mình trượt xuống, chìm sâu vào trong bồn nước.

Hồng Diệp vén rèm bước nhanh vào, chẳng hề nhận ra sự khác lạ của chủ nhân.

Nàng ta vừa cầm lấy hương liệu đã chuẩn bị sẵn bên cạnh để kỳ cọ cho nàng, vừa cười hỏi: "Tiểu thư tối nay vào cung về, có chuyện gì vui không ạ?"

Hôm nay chỉ có Thúy Vân được theo vào cung, thị vệ thường ngày cũng chỉ âm thầm bảo vệ tiểu thư trong bóng tối. Một mình nàng ta ở nhà buồn chán, dĩ nhiên là tò mò muốn biết chuyện.

Đầu óc Chung Ý đang rối bời, chỉ đáp qua loa: "Mai... mai ta kể cho ngươi nghe, hôm nay ta mệt quá."

Nghe vậy, nha đầu kia cũng không hỏi thêm, chỉ mím môi cười trộm.

Tắm gội xong xuôi, Chung Ý đứng dậy khỏi bồn, những giọt nước trong veo lăn dài trên cơ thể. Hồng Diệp không dám nhìn thẳng, mặt đỏ ửng dùng khăn lụa mỏng giúp nàng lau khô người.

Làn da trắng mịn như tuyết, bầu ngực thấp thoáng ẩn hiện sau lớp lụa.

Bỗng nhiên, động tác của Hồng Diệp khựng lại.

Vòng eo của tiểu thư vẫn thon gọn như mọi ngày, đường cong mềm mại thắt lại tạo thành hai hõm eo quyến rũ. Thế nhưng, đập vào mắt nàng ta là một vết đỏ sẫm in hằn trên tấm lưng trắng ngần, trông vô cùng đáng sợ.

Chung Ý hoàn toàn không hay biết, thấy nàng ta đột ngột dừng tay liền nghi hoặc hỏi: "Sao vậy?"

Vừa nói, nàng theo phản xạ muốn quay người lại nhìn.

Trong thoáng chốc, như sực nhớ ra điều gì, Hồng Diệp vội vàng dùng chiếc khăn lớn che đi vết tích đáng sợ kia, cười giả lả: "Không có gì đâu ạ, chỉ là ban nãy có con côn trùng bay qua làm nô tỳ giật mình thôi."

Chung Ý nghe vậy thì quay đầu lại, bĩu môi: "Hồng Diệp, ngươi ở bên ta lâu như vậy rồi, sao vẫn nhát gan thế hả?"