Chương 2

Hồng Diệp ngẩng lên nhìn nàng, thấy gò má tiểu thư ửng hồng, đôi mắt hồ ly trong veo, sống mũi thanh tú, môi đỏ như son, dưới đuôi mắt còn điểm một nốt ruồi son, khiến dung mạo càng thêm xinh đẹp kiều diễm.

Hôm nay nàng mặc một bộ váy màu hạnh nhẹ nhàng, ban đầu còn khoác áo choàng lông chồn, nhưng lúc sau thấy nóng liền ném luôn sang bên cạnh, vóc dáng càng uyển chuyển mê người dưới ánh nắng mùa xuân.

Rõ ràng sỡ hữu thân hình vô cùng quyến rũ, nhưng ánh mắt lại trong trẻo ngây thơ, khiến tim người ta không khỏi đập thình thịch khi bị nàng nhìn chăm chú.

Hồng Diệp dõi theo cánh diều đang bay cao ngất, dáng vẻ như chiếc thuyền nhỏ lướt gió, trong lòng cũng muốn thử. Nhưng vừa liếc nhìn ánh mắt lạnh lùng của Thuý Vân đang đứng bên cạnh, nàng liền kìm nén lại: “Tiểu thư cứ chơi đi ạ, nô tỳ không thích chơi trò này.”

Thuý Vân bước tới, dùng khăn lau đi mồ hôi trên trán Chung Ý, khẽ khàng khuyên nhủ: “Tiểu thư vừa khỏi bệnh, nên giữ gìn thân thể thì hơn.”

Giọng nói nàng khàn khàn như cành khô cào trên mặt giấy nhám, nghe lần đầu khiến ai nấy cũng giật mình. Hồng Diệp khi xưa mới nghe còn tưởng là bà mụ nào đang nói chuyện, sợ đến mức suýt làm vỡ khay trà.

Thế mà khi Chung Ý nghe thấy, chỉ ngẩng đầu nhìn nàng một cái, sau đó khẽ chớp mắt, mỉm cười dịu dàng: “Ngươi là Thuý Vân đúng không?”

Thanh âm nàng mềm mại, trong mắt còn mang theo vệt yếu ớt chưa tan hẳn sau khi lâm bệnh, vậy mà chẳng hề e dè hay né tránh.

Từ đó về sau, tiểu thư vẫn đối xử nàng như thường, chưa từng vì giọng nói khác lạ mà nhìn Thuý Vân bằng ánh mắt khác thường, ngược lại còn tin tưởng nàng hơn bởi sự điềm đạm.

Chung Ý bĩu môi, giọng giận dỗi bảo: “Hồng Diệp cứ giả vờ nghiêm trang nói không thích, nhưng sao mắt cứ dán chặt vào Ngự Phong Hào của ta vậy?”

Cánh diều của nàng là một con thuyền giấy nhỏ nhắn, nàng rất yêu thích cánh diều này nên đặt tên cho nó nghe cũng rất oai phong lẫm liệt.

Mấy nô tỳ đứng quanh nghe thế đều bật cười khúc khích, ngay cả Thuý Vân cũng nhếch môi cười nhẹ.

“Ta cũng mỏi rồi đây, ai đến giúp ta thả tiếp nào?”

Nàng giơ cuộn dây lên lắc lắc, ánh mắt sáng quắc nhìn Hồng Diệp, ra vẻ “ngươi mau lại giành đi”.

Nào ngờ còn chưa kịp đưa cho ai, một trận gió lớn bất ngờ thổ tung cánh diều rung lắc kịch liệt rồi thoát khỏi tầm tay nàng, lảo đảo bay về phía xa.

“Ôi!"

Chung Ý cảm thấy tay mình nhẹ bẫng, vội quay đầu lại, chỉ thấy diều đang quay tít trên không rồi theo gió bay đi mất.

Nàng chẳng kịp nghĩ nhiều, lập tức vén váy đuổi theo.