Chương 17

Hắn nhịn được, cũng diễn được, luôn tỏ ra hiền lành đàng hoàng như thể chẳng có góc khuất nào.

Nhưng mỗi đêm hắn đều nhớ nàng, nhớ đến phát điên.

Nàng ở kinh thành, nhưng lại như ở chân trời góc biển.

Ngày ngày, hắn đều sai người đi nghe ngóng. Một câu nói, một ánh mắt, hay chút manh mối vụn vặt cũng khiến hắn phân tích đi phân tích lại. Hắn cố tìm kiếm dấu vết cho thấy nàng vẫn an ổn, dùng điều đó để vỗ về trái tim đang chết dần chết mòn của mình.

Ngày Chung Ý tỉnh lại, hắn cũng nhận được tin. Niềm vui sướиɠ vừa chớm nở đã vội tắt ngấm khi nghe nói nàng bị mất trí nhớ.

Hắn gần như có thể tưởng tượng ra cảnh nàng mở mắt, đối diện với những người xa lạ ở một nơi xa lạ, trong lòng sẽ hoang mang và sợ hãi đến nhường nào.

Chắc chắn nàng lại cắn môi, lại cắn chặt răng chịu đựng đau đớn chứ quyết không chịu kêu than nửa lời.

Nhưng hắn không có ở đó, chẳng có ai ngăn nàng lại.

Nghĩ đến đây, Vệ Chiêu không kìm được mà cúi người xuống. Ngón tay hắn nhẹ nhàng tách đôi môi đang mím chặt của nàng ra. Nhìn thấy cánh môi đỏ mọng mềm mại vẫn nguyên vẹn, không hề rướm máu, hắn mới trút được hơi thở phào nhẹ nhõm.

Người ở Trúc Cư ngày nào cũng bẩm báo với hắn rằng, những ngày đầu mới tỉnh lại, nàng vì bất an mà đêm nào cũng trằn trọc khó ngủ.

Hắn nghe xong, gương mặt tuy không chút biến sắc, nhưng bàn tay đã âm thầm bóp nát nửa chén trà thành bụi phấn.

Hắn tự nhủ với lòng, đây là con đường do nàng tự chọn, là cái giá cho sự cố chấp muốn trốn chạy của nàng.

Việc hắn không trách phạt nàng đã là sự nhượng bộ lớn nhất rồi.

Thế nhưng, khi màn đêm bao trùm Thanh Huy Cung, hắn ngồi lẻ loi một mình, nghĩ đến việc giờ này có lẽ nàng vẫn chưa ngủ được. L*иg ngực hắn đau nhói như bị ai đó cầm dao khoét sâu, máu tươi đầm đìa chảy tràn trong sự tĩnh mịch.

Hắn đi lại trong cung suốt cả đêm, hận không thể ngay lập tức mọc thêm đôi cánh để bay đến bên nàng. Hắn muốn ôm nàng vào lòng, dịu dàng dỗ dành, thủ thỉ với nàng rằng: Quên hết thảy người trong thiên hạ cũng không sao, nàng chỉ cần nhớ kỹ một mình hắn là đủ.

Nhưng Vệ Chiêu biết, hắn không thể làm vậy.

Bởi nàng đã mất trí nhớ. Đó là sự ưu ái mà trời cao ban cho hắn, một cơ hội để bắt đầu lại từ đầu.

Nàng vẫn chưa kịp học lại cách căm ghét hắn.

Cho nên lần này, hắn muốn đi từng bước một, học cách trở thành dáng vẻ mà nàng yêu thích, sau đó từ từ trói buộc nàng, khiến nàng vĩnh viễn không thể thoát ra được nữa.

Nàng thích nam nhân hay cười, hắn liền ngày ngày đứng trước gương đồng tập cười.

Hắn nguyện ý ép bản thân trở thành hình mẫu hoàn hảo nhất trong mắt nàng, dùng sự dịu dàng để dỗ dành nàng, lừa gạt nàng.

Đợi đến khi nàng thực sự tin tưởng, thực sự mỉm cười tự nguyện ngả vào lòng hắn, hắn sẽ từ từ nuốt chửng nàng.