Chương 16

Lần đó, nàng chỉ liếc một cái rồi quay người đi.

Còn bây giờ nàng đang ngủ ở đây, cách hắn chỉ vài bước chân.

Nàng nằm sấp trên bàn ngày trước mắt hắn, đầu hơi nghiêng, một lọn tóc xanh rủ xuống bên má, cánh tay thon thả ép má nàng lồi ra một khối thịt mềm trắng nõn. Hơi thở còn vương vấn mùi rượu hồng nhạt, đôi môi như quả mận chín đỏ, mềm mại đến mức không chịu nổi một cái véo.

Người ngày đêm mong nhớ giờ phút này đang ở ngay trước mặt, hắn vậy mà cũng nếm được cảm giác run sợ khi bên cạnh nàng, tim đập quá nhanh như thể muốn xé toạc l*иg ngực.

Đầu ngón tay Vệ Chiêu run rẩy dữ dội.

Hắn vươn tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua thái dương nàng, động tác thành kính mà kiềm chế, vuốt ve đường nét quen thuộc từng chút từng chút một, sợ rằng lỡ một chút thôi nàng sẽ lại một lần nữa trốn thoát khỏi hắn.

Cổ họng hắn chuyển động, hắn đè thấp giọng, tiếng nói nhẹ đến mức như bị ép ra từ sâu bên trong: "Y Y..."

Giọng hắn vô cùng dịu dàng nhưng lại mang theo sự run rẩy khó nhận ra, trái tim điên cuồng cuối cùng cũng được phơi bày trước mặt nàng, nhưng hắn chỉ dám lộ ra một góc ngoan ngoãn nhất.

Nàng dường như có cảm giác, khẽ nhíu mày, khóe môi hơi bĩu ra như một con mèo bị quấy rầy, lười biếng hừ một tiếng, miệng khẽ hé ra nhưng không tỉnh giấc.

Hắn cúi người, trán nhẹ nhàng tựa vào đỉnh đầu nàng, nhắm mắt lại, giọng nói thấp đến mức như đang lẩm bẩm: "Không sao... Quên cũng không sao... Quên cũng không sao..."

Chính là nàng.

Chính là dáng vẻ của ba năm nay, không hề thay đổi chút nào.

Mất trí thì sao? Mất trí vẫn là Y Y của hắn.

Hắn cúi đầu, như thể cuối cùng không thể kiềm chế được nữa, nhẹ nhàng chậm rãi cười.

Nụ cười đó cực kỳ thấp, cực kỳ chậm, như một con mãnh thú liếʍ láp răng nanh, ẩn chứa sự hung tàn sắp không thể kìm nén trong xương tủy, lan tỏa trong đại điện trống rỗng, mang theo vài phần hoang đường mà nguy hiểm của kɧoáı ©ảʍ.

Ý điên cuồng dâng trào, du͙© vọиɠ bò trườn, sôi sục trong máu, gần như muốn thiêu hắn thành tro bụi.

Nàng nằm đó, không chút phòng bị.

Như khi xưa, mềm mại, ngoan ngoãn...

Cuối cùng hắn cúi người, nhẹ nhàng ôm nàng lên.

Người trong vòng tay nhẹ đến mức như có thể vỡ tan bất cứ lúc nào, ánh mắt hắn chợt trầm xuống, cánh tay vô thức siết chặt.

Hắn lại gần hơn, môi gần như chạm vào tai nàng, nhưng không nói gì, chỉ ngửi mùi hương quen thuộc trên cổ nàng, như người sắp chết níu giữ hơi thở cuối cùng, tham lam đến gần như điên cuồng.