Gió đêm khẽ lướt qua, mang theo hương hoa ngọt ngào mà quen thuộc.
Chung Ý bất giác chậm bước, ngẩng đầu nhìn lên tán cây nghiêng nghiêng dưới tường cao. Ánh trăng rải xuống như tơ, bóng cây loang lổ, cành lá sum suê khẽ rung, phát ra tiếng xào xạc dìu dịu.
Nàng đứng lặng một thoáng, l*иg ngực dâng lên một nỗi cảm xúc khó tả.
“Tiểu thư, có phải người mệt rồi không?”
Tỳ nữ thấy nàng dừng lại, vội bước lên khẽ hỏi.
Chung Ý lắc đầu, ánh mắt mơ màng:
“Mùi hoa này… dường như ta đã từng ngửi thấy ở đâu rồi.”
Nói đoạn lại khẽ cười, giọng nhẹ như gió: “Có lẽ là ảo giác thôi.”
“Đây là loài hoa phù dung nổi tiếng đến từ Tây Vực, được bệ hạ vô cùng yêu thích, đặc biệt sai người nhổ từ Đông cung đem trồng nơi này. Phía trước chẳng xa là Nguyên điện, nơi bệ hạ thường cùng ngoại thần đến thưởng ngoạn.”
Tỳ nữ ân cần giải thích, chỉ cho rằng tiểu thư uống hơi say, đỡ nàng tiếp tục tiến lên.
Chung Ý vừa đi, trong đầu lại chợt lóe lên một mảnh ký ức mơ hồ, như sao vụt qua bầu trời, chớp hiện rồi tan, khiến lòng nàng dâng từng đợt sóng gợn.
Thiên điện đã ở ngay phía trước. Cung nữ đã chuẩn bị sẵn một bộ y phục mới tinh. Các nô tỳ hầu hạ nàng thay xiêm y, động tác thuần thục nhanh nhẹn, lại dâng chậu nước ấm, dùng khăn mềm thấm nước lau nhẹ mồ hôi trên trán.
Cảm giác dính nhớp vì men rượu cùng hơi ẩm trong gió đêm dần tan biến. Thân thể nhẹ nhõm, song chẳng hiểu sao tinh thần lại thêm nặng trĩu, mí mắt rũ xuống, cơn buồn ngủ lặng lẽ ùa đến.
“Tiểu thư nghỉ tạm nơi đây một lát, nô tỳ sẽ thay người bẩm với Chung phu nhân.”
Không nghe thấy hồi đáp. Cung nữ cúi đầu nhìn, thấy nữ lang đã gối đầu lên mặt bàn, đôi mi cong khẽ rũ, gương mặt an nhiên, dung nhan thanh nhã như trong mộng.
Mấy cung nữ đưa mắt nhìn nhau, lặng lẽ dập tắt hương huân, không dám quấy nhiễu, khẽ lui ra ngoài, nhẹ tay khép cửa.
Một lát sau, cửa phòng lại khẽ động.
Ánh trăng tràn vào, vẽ lên sàn bóng dáng cao lớn của một nam nhân. Hắn đứng ở ngưỡng cửa rất lâu, như sợ quấy rầy giấc nhủ yên bình của nàng, lại đang cố kìm nén điều gì đó.
Đến khi lòng bàn tay đã siết chặt đến trắng bệch, hắn mới chậm rãi bước lên.
Bước chân nhẹ như gió, không phát ra tiếng, song mỗi bước đều như nặng ngàn cân.
Vệ Chiêu đi đến trước mặt nàng, cụp mắt nhìn, ánh nhìn sâu thẳm như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.
Hắn muốn gặp nàng, nhớ đến điên cuồng đến mất ngủ.
Lại sợ gặp nàng, sợ thấy ánh mắt xa lạ hờ hững, sợ nghe nàng nói những lời khiến tim hắn đau như dao cắt.
Lần trước, hắn không kìm nổi, lấy cớ tìm đến Chung phủ.
Rõ ràng khi ấy đã thề chỉ đến nhìn nàng một cái, xem nàng có khỏe mạnh bình an, song vận mệnh lại trêu ngươi, khiến hắn thực sự trông thấy nàng.
Gần đến thế, gần đến mức hơi thở nàng phả lại trên môi, ánh mắt long lanh, âm thanh mềm mại vấn vít bên tai, như vô số đêm dài tái hiện.
Nhưng nàng đã quên hắn.
Nhìn hắn như người xa lạ, ánh mắt cảnh giác lạnh nhạt.
Hắn suýt thì nổi điên, may mà kịp dằn lòng, chỉ giả vờ lùi lại, đưa cho nàng con diều nhỏ.
Nàng vẫn như xưa, dễ dàng buông lỏng cảnh giác, lại khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không dành cho hắn, mà cho tên thị vệ bên cạnh.
Nụ cười ấy, trong mắt hắn, tựa lưỡi dao nhỏ, rạch thẳng vào tim.
Cơn ghen tuông như lửa giận thiêu đốt, suýt nữa thì khiến hắn lộ nguyên hình, may mắn là nàng vẫn chưa nhận ra.