Chương 13

“Ý nhi, sao mặt tỷ đỏ thế?”

Tô Ngọc Xu bất chợt nhận ra vẻ khác thường của nàng, nở nụ cười tươi tắn, để lộ hàm răng trắng tinh.

Chung Ý giật mình tỉnh lại, vội cúi đầu, giọng lí nhí: “Muội đừng nói bậy.”

Thấy nàng thẹn thùng, Tô Ngọc Xu càng cười rạng rỡ.

Chung Ý không biết đáp lại thế nào, chỉ giả vờ khát nước, cầm chén rượu uống vài ngụm, mượn hơi nóng của rượu để đè nén chút bối rối vô cớ vừa rồi.

Nhưng tiếng ồn ào của yến tiệc vẫn không ngớt. Tô Ngọc Xu vẫn tiếp tục trêu chọc, khiến nàng thoáng thất thần. Không hiểu sao, nàng lại ngẩng đầu, liếc nhìn một cái.

Chỉ một cái liếc mắt ấy.

Nàng chạm thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm kia.

Hình như hắn đã nhìn nàng rất lâu.

Bốn mắt chạm nhau, khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười, như băng tuyết tan chảy, trời đất bỗng ấm áp, cái lạnh trên người nàng tan biến trong chớp mắt.

Hắn vẫn còn nhớ nàng.

Đầu óc Chung Ý như muốn nổ tung, trong khoảnh khắc trống rỗng. Ngón tay siết chặt, nàng quên cả thở.

Nàng gần như hoảng loạn cụp mắt xuống, hàng mi dài như cánh quạ run rẩy, như bị thứ gì thiêu đốt.

Chén rượu trong tay đã bị nàng nắm đến nóng lên. Nàng cố gắng trấn tĩnh, ngửa đầu uống cạn chút rượu còn lại.

Rượu lạnh ngọt ngào, mang hương hoa, không làm say lòng người, trôi xuống cổ họng, nhưng chẳng thể dập tắt ngọn lửa nhỏ âm ỉ trong lòng.

Bên kia, Vệ Chiêu không đuổi theo, chỉ chậm rãi cụp mắt. Nụ cười trên môi tắt dần, sắc mặt trở lại vẻ lạnh nhạt thường thấy.

Hàn Ngọc Đường, thái giám đứng hầu bên cạnh, đã nhìn thất hết mọi chuyện.

Hắn đã nghe nói hôm nay Chung phu nhân sẽ đến yến tiệc. Thế mà bệ hạ, suốt nửa buổi tiệc, ánh mắt cứ dán chặt vào nàng.

Hàn Ngọc Đường lén nhìn về phía bóng dáng yếu ớt đang ngồi yên lặng nơi xa. Thấy Chung Ý siết chặt chén rượu, đầu ngón tay hơi trắng bệch, hắn khẽ động não, lặng lẽ tiến gần thiên tử, nở nụ cười nịnh nọt: “Bệ hạ, nô tài thấy Chung tiểu thư hình như không quen với những dịp thế này. Cái chén rượu kia… suýt nữa bị nàng bóp méo rồi.”

Vệ Chiêu khẽ nhướng mày, giọng chẳng lộ cảm xúc: “Thế à?”

Hàn Ngọc Đường cười tươi, che không nổi vẻ xu nịnh, khẽ ghé sát thêm: “Nô tài lo Chung tiểu thư căng thẳng, lỡ xảy ra chuyện gì… làm hỏng tâm trạng tốt của bệ hạ, chẳng phải đáng tiếc sao?”

Vệ Chiêu nâng chén rượu, cúi đầu nhấp một ngụm.

Thấy hắn không phản đối, Hàn Ngọc Đường mừng thầm, cười khom người lui ra, chậm rãi đến bên một cung nữ áo lục, thì thầm dặn dò vài câu.

Còn Vệ Chiêu khẽ nhướng mi, ánh mắt lần thứ mười bốn dừng trên người nàng, nhìn khuôn mặt ửng đỏ, đôi tay run rẩy, và những ngón tay trắng bệch của nàng.

Hừ, bệ hạ ngoài miệng thì lạnh như băng.

Chung tiểu thư e là chưa biết, tại yến tiệc bách hoa này, cả vườn xuân sắc cũng chẳng sánh nổi một cái run rẩy trên đầu ngón tay nàng.