Chương 11

Chung Ý bật cười. Ánh mắt nàng vô tình nhìn xuống cánh hoa đang xoay tròn trong gió, rồi chậm rãi đậu lại nơi đó. Trong khoảnh khắc ấy, trong đầu bỗng hiện lên một bóng hình mơ hồ, mờ ảo tựa khói sương.

Quả thật trên đời này có người đẹp đến vậy sao? Đẹp đến mức khiến người ta cứ ngỡ là thần tiên giáng trần.

Có ai… có thể vượt qua dung mạo mà nàng từng gặp ấy chăng?

Tô Ngọc Xu khẽ đưa tay nhéo mu bàn tay nàng, đôi mắt cong cong, giọng cười như gió thoảng:

“Sao tỷ bỗng im lặng thế? Có phải bị ta nói trúng rồi, trong lòng tỷ đã rung động rồi phải không?”

Bị nói trúng tim đen, Chung Ý lập tức che giấu bằng vẻ nghiêm trang:

“Bệ hạ anh minh, tài hoa hơn người, là đấng quân vương được muôn dân kính ngưỡng. Lời muội vừa khen, nói ra cũng chẳng hề quá.”

Tô Ngọc Xu gật đầu, trong mắt càng thêm đắc ý:

“Đợi đến buổi tiệc tối nay, nếu người ấy thật sự xuất hiện, tỷ sẽ hiểu con mắt Tô Ngọc Xu này xưa nay chưa bao giờ nhìn nhầm.”

Màn đêm buông xuống.

Ngự Hoa Viên sáng rực trong ánh đèn l*иg, Bách Hoa Đài như chìm trong muôn vạn vì sao. Gió đêm thoảng qua, từng ngọn đèn lung lay, ánh sáng lay động như sóng nước.

Trên đài ngọc trải dài bàn tiệc sơn son thếp vàng, ghế ngồi phân chia tôn ti rõ rệt. Ở phía đông, một dãy đình nghỉ nửa kín phả ra ánh nến dịu dàng, dát lên nền đá một màu vàng ấm.

Chung Ý bước vào cùng cha mẹ, được cung nữ đưa tới chỗ ngồi. Dù không ngồi ở ngay trung tâm, nhưng hôm nay khách dự đều là trọng thần trong triều và người nhà, đủ để thấy buổi tiệc này long trọng đến nhường nào.

Triều Cảnh vốn cởi mở, đã giản lược nhiều lễ nghi rườm rà. Nam nữ được phép ngồi cùng bàn tiệc, phu nhân sóng đôi bên phu quân, tiểu thư cũng được đi cùng gia quyến nhập tiệc, chuyện ấy chẳng ai lấy làm lạ.

Chung phu nhân vừa trò chuyện cùng các phu nhân khác, vừa giục con gái ngồi xuống. Chung Ý ngoài mặt mỉm cười giữ lễ, nhưng trong lòng lại rối bời. Nàng lặng lẽ đưa mắt nhìn quanh, từng gương mặt, từng bóng dáng đều lướt qua như nước chảy.

Người người xiêm y lộng lẫy, dáng vẻ ung dung bình tĩnh, toát ra khí chất của kẻ quen sống trong vinh hoa phú quý. Thế nhưng nàng cứ cảm thấy bồn chồn đến khó tả.

Bởi đêm nay… nàng có lẽ sẽ được nhìn thấy vị quân vương trẻ tuổi ngồi ở nơi cao nhất, người được thiên hạ ca tụng có phong thái hơn người, cao xa chẳng thể với tới.