“Tiểu thư, người chạy chậm một chút!”
Hồng Diệp hấp tấp đuổi theo bóng lưng mảnh khảnh phía trước đang dần chạy xa, miệng thì hô bảo nàng chậm lại, nhưng khóe môi lại không giấu nổi ý cười rạng rỡ.
Nàng được lệnh chuyển đến phủ họ Chung hầu hạ Chung Ý đã được một thời gian. Ban đầu chỉ làm việc theo lệnh, nhưng lâu dần cũng đem lòng yêu mến vị tiểu thư này.
Tiểu thư thoạt nhìn có vẻ lạnh lùng khó gần, nhưng càng tiếp xúc mới thấy nàng không hề toan tính. Không những dung mạo xinh đẹp mà tính tình còn rất dịu dàng, đối xử với kẻ hầu người hạ cũng rất tử tế.
Nhiều khi chỉ cần hỏi han một câu nhẹ nhàng cũng đủ khiến người ta ấm lòng cả nửa ngày trời.
Hồng Diệp là cung nữ trong cung được điều đến phủ Thị Lang làm việc, tuy làm việc cho phủ Thị Lang nhưng lương bổng cũng không thấp, còn tự do hơn làm việc ở trong cung nhiều, cũng là công việc béo bở mà bao người ao ước cũng chẳng có được.
Chỉ là tiểu thư đã mất trí nhớ.
Khi mới phát hiện ra chuyện này, nàng không khỏi nơm nớp lo sợ, e sợ tiểu thư sẽ dò xét, mà bản thân lại vô ý để lộ sơ hở.
Dù trước khi rời cung, các ma ma đã cẩn thận dạy dỗ cách ứng phó, nhưng đến lúc thật sự đối mặt, tim nàng vẫn đập thình thịch.
May mà lúc vừa tỉnh lại, tiểu thư chỉ hỏi sơ qua vài câu. Các nàng đáp đúng như lời căn dặn, kín kẽ không để lọt kẽ hở.
Nói rằng nàng khi đang ngồi nghỉ bên đình cho cá ăn, chẳng may trượt chân rơi xuống nước, rồi lại bị sốt cao nên mới mất trí nhớ. Nghe xong, tiểu thư cũng chẳng truy hỏi gì thêm.
Giờ đây, trong mắt nàng, mình chính là tiểu thư đích nữ phủ Thị Lang, được nuông chiều từ bé, sống những ngày vô lo vô nghĩ.
Hằng ngày được ăn mặc đẹp đẽ, dùng trà hảo hạng, diện những bộ quần áo, trang sức thời thượng nhất.
Hồng Diệp từng nghe không ít lời đồn đãi rải rác về chuyện xưa kia, nhưng nàng chỉ cần chăm sóc tiểu thư cho tốt, không thẹn với từng đồng bổng lộc trong tay.
“Các ngươi có chơi không?”
Từ xa, Chung Ý vừa chạy một vòng quanh thảm cỏ đã thở hổn hển chạy lại gần, đôi mắt sáng như phủ một tầng nước xuân.
Trời hôm nay rất đẹp, gió mát vừa phải, nàng liền đòi ra ngoài thả diều.
Cây cối trong viện Thính Trúc Cư vốn rậm rạp, muốn chơi ở đó cũng không tiện, mấy người họ bèn tìm một khoảng đất rộng rãi hơn.
Nàng nâng cao cuộn dây trong tay, oán trách bảo: “Mọi người đứng im cả thế, để ta chơi một mình là sao?”