Tân Dữu quay sang nhìn Lão phu nhân: "Thưa ngoại tổ mẫu, Nhị biểu tỷ tát con, xé áo con, vậy mà còn cho rằng nói một lời xin lỗi đã là ban ơn cho con rồi. Có thể thấy, nếu Thanh Thanh cứ tiếp tục ở lại Thiếu Khanh phủ, chắc chắn sẽ không biết có bao nhiêu xích mích với Nhị biểu tỷ, đến lúc đó sẽ làm cả phủ không được yên ổn. Thay vì như vậy, chi bằng người hãy để Thanh Thanh ra ngoài ở riêng đi ạ."
Lão phu nhân sao có thể đồng ý cho một đứa cháu gái chưa xuất giá ra ngoài ở riêng được, bà cụ liền liếc nhìn Đoạn Vân Hoa một cách lạnh lùng rồi nói: "Chuyện này Thanh Thanh không cần phải lo, sau này ngoại tổ mẫu không cho Nhị biểu tỷ của con lảng vảng trước mặt con nữa là được."
Tân Dữu chậm rãi lắc đầu: "Sống chung dưới một mái nhà, làm sao có thể không chạm mặt nhau được chứ? Nếu ngoại tổ mẫu nói sẽ cấm túc Nhị biểu tỷ, vậy thì Thanh Thanh cũng không gánh nổi tội này. Dù chúng ta đều biết Kiều phu nhân bị hưu vì lý do gì, nhưng suy cho cùng vẫn có liên quan đến con. Nay lại có tin đồn Nhị biểu tỷ vì con mà bị phạt, thì người ngoài sẽ đàm tiếu ra sao nữa ạ?"
Tân Dữu đưa mắt nhìn lướt qua mọi người, rồi nở một nụ cười cay đắng: “Cứ đồn tới đồn lui, cuối cùng chắc chắn sẽ thành con không dung được người khác. Bà ngoại, người hẳn phải rõ hơn con sự đáng sợ của những lời đồn đại vô căn cứ. Cho nên, nếu người thật sự thương Thanh Thanh thì hãy để con đi đi.”
“Ccon chỉ là một tiểu cô nương, rời khỏi Thiếu Khanh phủ thì không còn người thân nào khác, vậy có thể ở đâu được chứ?” Lão phu nhân bắt đầu tỏ ra mất kiên nhẫn.
Bà cụ không thể ngờ rằng kể từ sau chuyện của Kiều thị, đứa cháu ngoại vốn luôn ngoan ngoãn hiền lành này lại trở nên hay gây chuyện đến thế.
Tạm thời chưa bàn đến chuyện một cô nương ở bên ngoài có an toàn hay không, chỉ riêng việc đến lúc đó người ngoài sẽ bàn tán về phủ Thiếu Khanh như thế nào thôi cũng đủ đau đầu rồi.
Tân Dữu cúi mắt, che đi sự lạnh lùng trong đáy mắt: “Ngay cả khi không ở phủ Thiếu Khanh, ngài vẫn là người thân của con mà. Hơn nữa, mọi người đều biết con là biểu cô nương của phủ Thiếu Khanh, chắc chắn sẽ không ai dám bắt nạt con đâu.”
“Thanh Thanh, đừng hồ đồ nữa.”
Thái độ kiên quyết của Lão phu nhân vốn đã nằm trong dự liệu của Tân Dữu, thế nên khi nghe vậy, nước mắt nàng liền rơi xuống: “Cứ coi như Thanh Thanh hồ đồ đi ạ, nhưng tóm lại là con không thể nào ở lại phủ Thiếu Khanh được nữa.”
Nói dứt lời, Tân Dữu đột ngột xoay người, xách theo tay nải rồi lao ra ngoài.
Lão phu nhân sững sờ, Chu thị sững sờ, ngay cả ba tỷ muội Đoạn Vân Hoa cũng ngây người ra.
Một lúc lâu sau, Lão phu nhân mới như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, bà cụ đứng bật dậy và nghiêm giọng quát: “Mau ngăn biểu cô nương lại!”
Trong lúc đó, Tân Dữu đã xông đến tận cửa hông, phía sau là một đám nha hoàn bà tử đang dí theo.
Lão phu nhân cũng vội vã đuổi theo ra ngoài, từ xa đã thấy hai bà tử giữ được cháu gái mình lại. Thế nhưng, bà cụ còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đã thấy nha đầu kia không biết làm cách nào đã giãy thoát ra được, rồi cứ thế xông thẳng ra ngoài cửa.
Bên ngoài, chính là con phố đông đúc nhộn nhịp.
Lão phu nhân chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, suýt chút nữa thì ngã quỵ.
“Lão phu nhân, cẩn thận!”
Lão phu nhân đẩy người đang đỡ mình ra: “Mau đưa biểu cô nương về đây!”
Lúc này trời vẫn chưa tối hẳn, lại đã qua giờ ngọ nóng nhất trong ngày nên trên phố có không ít người qua lại. Mọi người đột nhiên thấy một đám người từ trong phủ Thiếu Khanh ùa ra, nhưng đáng tiếc là còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì thì đám người đó đã vội vã lùi vào trong.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Mọi người lập tức dừng chân, tò mò bàn tán xôn xao.
Cuối cùng Lão phu nhân cũng đã đuổi tới nơi, bà cụ nhìn đứa cháu ngoại vừa được kéo lại kịp thời mà sắc mặt sa sầm: “Thanh Thanh, con làm như vậy, còn cần danh tiếng nữa hay không?”
Thiếu nữ đang bị đám người hầu giữ chặt khẽ ngẩng đầu lên, vẻ mặt bình tĩnh hoàn toàn trái ngược với hành động xách tay nải bỏ chạy đầy bốc đồng vừa rồi: “Bà ngoại đang nói đến danh tiếng của Thanh Thanh, hay là danh tiếng của phủ Thiếu Khanh ạ?”
Da mặt Lão phu nhân giật giật, trong lòng vừa tức giận vì sự xấc xược của cháu gái, vừa lạnh lùng ra lệnh: “Biểu cô nương đang xúc động mạnh, mau đưa biểu cô nương về Vãn Tình Cư để bình tĩnh lại.”
Đứng bên cạnh, Đoạn Vân Hoa nghe vậy thì chỉ hận không thể vỗ tay tán thưởng.
Khấu Thanh Thanh phen này bị bà nội cấm túc rồi!
Nàng ta còn tưởng Khấu Thanh Thanh tài giỏi đến đâu, hóa ra cũng chỉ có thế mà thôi.