- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Từ Kim Chi
- Chương 49: Làm ầm lên
Từ Kim Chi
Chương 49: Làm ầm lên
Bấy giờ, Lão phu nhân đang thong thả thưởng trà.
Trong phòng đặt mấy chậu băng cho mát mẻ, lại có tỳ nữ đứng bên quạt hầu. Sau khi nhấp vài ngụm trà hoa, sự phiền muộn mấy ngày nay của Lão phu nhân cũng đã vơi đi nhiều.
Thế nhưng, từ ngoài cửa bỗng vọng vào tiếng của một tỳ nữ, giọng điệu vừa kinh ngạc vừa gấp gáp: "Biểu cô nương."
Bàn tay đang nâng chén trà của Lão phu nhân khựng lại, rồi bà cụ liền đưa mắt nhìn ra cửa.
Vừa lúc đó, Tân Dữu đã bước nhanh vào trong, cúi người hành lễ với Lão phu nhân: "Thưa ngoại tổ mẫu, Thanh Thanh muốn rời khỏi Thiếu Khanh phủ, nên đặc biệt đến đây để bái biệt người."
Đầu óc Lão phu nhân ong lên một tiếng, bà cụ buột miệng hỏi: "Lại có chuyện gì nữa vậy?"
Tân Dữu không đáp lời, chỉ lặng lẽ đưa tay lau khoé mắt, rồi xách tay nải lên và quay người bước ra ngoài.
Tiểu Liên cũng vội vàng lẽo đẽo theo sau, tay nải mà nha đầu kia xách còn to hơn.
Cơn giận bốc lêи đỉиɦ đầu, Lão phu nhân vội vàng quát lớn: "Mau cản Biểu cô nương lại!"
Lập tức, đám nha hoàn bà tử ở cửa liền chặn Tân Dữu lại, luôn miệng khuyên can: "Biểu cô nương, có chuyện gì thì từ từ nói ạ."
Tân Dữu lúc này mới quay người lại, đối diện với Lão phu nhân đang sa sầm mặt mày, nhưng rồi lại nhanh chóng chuyển tầm mắt, cụp mi xuống.
Cũng nhờ vậy mà Lão phu nhân mới để ý thấy phần tay áo bị xé rách của nàng.
Đúng lúc này, Nhị phu nhân Chu thị cũng vừa chạy tới, Lão phu nhân bèn hỏi thẳng bà ta: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Chu thị vốn không muốn dính vào tranh chấp của đám tiểu cô nương, vì vậy liền vội vàng đáp: "Con dâu cũng không rõ nội tình, chỉ nghe Nhạn Nhi nói——"
Sau một thoáng do dự, lòng thương cảm sâu thẳm dành cho vị biểu cô nương này vẫn chiếm thế thượng phong, Chu thị bèn nói tiếp: "Nghe nói là Hoa Nhi đã đánh Thanh Thanh."
Sắc mặt Lão phu nhân càng thêm u ám: "Gọi cả ba cô nương đến đây cho ta."
Sau khi tỳ nữ ra ngoài gọi người, Lão phu nhân mới quay sang vỗ về cháu gái: "Thanh Thanh, nếu biểu tỷ con có chỗ nào không phải, cứ nói với ngoại tổ mẫu, ngoại tổ mẫu tự sẽ dạy dỗ nó. Tuyệt đối không thể hở một chút là đòi rời khỏi Thiếu Khanh phủ như vậy được."
"Vừa rồi ở hoa viên, Nhị biểu tỷ đã chặn con lại rồi thẳng tay tát con một cái. Con nghĩ đến chuyện Kiều phu nhân mới vì con mà bị hưu, không muốn tranh cãi với biểu tỷ nên đã dẫn Tiểu Liên về Vãn Tình Cư. Thế nhưng, biểu tỷ lại không chịu bỏ qua mà đuổi theo, thậm chí còn xé rách cả áo của con." Tân Dữu ấm ức kể lại sự tình.
"Đúng là đồ trời đánh!" Lão phu nhân tức giận đập bàn một cái.
Chẳng mấy chốc, ba vị cô nương lần lượt đến. Người tới đầu tiên là Tam cô nương Đoạn Vân Linh, tiếp đó là Tứ cô nương Đoạn Vân Nhạn, và cuối cùng mới là Nhị cô nương Đoạn Vân Hoa.
Đoạn Vân Hoa vừa nhìn thấy cảnh này liền lườm Tân Dữu một cái sắc lẹm.
Con tiện nhân Khấu Thanh Thanh này, quả nhiên đã chạy tới chỗ tổ mẫu để mách lẻo rồi.
Thấy bộ dạng của nàng ta, Lão phu nhân càng thêm tức giận: "Hoa Nhi, con đã đánh biểu muội mình ở hoa viên phải không?"
Bởi vì lúc đó có rất nhiều người ở đấy, Đoạn Vân Hoa không thể chối cãi, chỉ đành mím môi đáp: "Là do nó ép mẹ con đi rồi còn tỏ ra đắc ý trước mặt con——"
"Câm miệng!" Lão phu nhân lạnh lùng quát lên. "Con nghe được những lời đồn nhảm đó từ đâu? Kiều thị bị hưu là do bà ta tự chuốc lấy, liên quan gì đến biểu muội của con? Biểu muội con mới là người bị hại, vậy mà con không những không thấy hổ thẹn, ngược lại còn đánh người giữa chốn đông người, thậm chí xé rách cả áo của muội ấy. Lẽ nào bao nhiêu quy củ con học đều vứt cho chó gặm hết rồi sao?"
Vừa nghe đến chuyện xé rách áo của biểu muội, Đoạn Vân Hoa liền không phục: "Tổ mẫu, con không có xé áo nó! Con chỉ kéo tay áo nó để hỏi cho rõ ràng thôi, ai ngờ tay áo của nó lại mỏng manh như vậy, chỉ kéo nhẹ một cái đã rách toạc ra rồi."
"Kể cả không phải cố ý thì cũng là do con quá lỗ mãng, còn không mau xin lỗi biểu muội của con đi!"
Đoạn Vân Hoa mặt mày tỏ rõ vẻ không cam tâm, nhưng dưới ánh mắt lạnh như băng của Lão phu nhân, nàng ta đành phải khuất phục, quay sang nhìn Tân Dữu: "Biểu muội, ta——"
Thế nhưng, Tân Dữu không đợi nàng ta nói hết lời xin lỗi đã lạnh lùng ngắt lời: "Ta không chấp nhận lời xin lỗi của ngươi. Nỗi nhục bị xé áo này, ta vĩnh viễn không dám quên."
Từ trước đến nay, Đoạn Vân Hoa chưa từng phải nghe những lời nặng nề như vậy từ người đồng trang lứa, vì thế liền nổi giận đùng đùng: "Khấu Thanh Thanh, ngươi đừng có không biết điều!"
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Từ Kim Chi
- Chương 49: Làm ầm lên