Mẫu thân thì bị hưu, bản thân mình thì bị phụ thân nhốt hai ngày, vậy mà Khấu Thanh Thanh lại thảnh thơi đi dạo phố, hái hoa, tâm trạng xem chừng tốt đến cực điểm.
Con tiện nhân này, sau khi ép phụ thân hưu mẫu thân mà đến cả giả vờ một chút cũng không thèm!
"Khấu Thanh Thanh, có phải chính ngươi đã ép phụ thân ta hưu mẫu thân không?" Đoạn Vân Hoa bước nhanh đến trước mặt Tân Dụ, nghiến răng chất vấn.
Nhìn vẻ mặt méo mó vì tức giận của Đoạn Vân Hoa, Tân Dữu bỗng cảm thấy đóa hoa trên tay mình càng thêm diễm lệ.
Khóe môi hơi cong lên của nàng đã châm ngòi cho cơn thịnh nộ của Đoạn Vân Hoa.
"Tiện nhân, ngươi còn cười được!"
Hành động đi trước suy nghĩ, một cái tát đã được vung ra.
Thế nhưng, Tân Dữu lại nhẹ nhàng né được, khiến cho cái tát vốn nhắm vào mặt lại trúng ngay vào tay nàng.
Tay nàng buông lỏng, những đóa hoa tươi rơi lả tả xuống đất.
Tiếng kêu kinh ngạc vang lên bốn phía. Lúc này, Đoạn Vân Hoa mới muộn màng nhận ra trong vườn có không ít người, thậm chí cả Tứ cô nương Đoạn Vân Nhạn cũng có mặt.
Cũng chính vì vậy mà sự xuất hiện của Đoạn Vân Linh, người đi theo sau, cũng không còn quá nổi bật nữa.
"Nhị cô nương, sao ngài lại làm vậy!" Tiểu Liên dường như lúc này mới kịp phản ứng, vội chắn trước người Tân Dữu và tức giận hỏi.
Sự chột dạ thoáng qua của Đoạn Vân Hoa lập tức tan biến vì thái độ của Tiểu Liên, nàng ta quát lớn: "Đây là quy củ mà Khấu Thanh Thanh dạy ngươi sao? Chuyện của các cô nương, đến lượt một nha hoàn như ngươi xen vào à!"
"Ngài..."
"Tiểu Liên, chúng ta đi." Tân Dữu nói xong, chẳng thèm liếc nhìn Đoạn Vân Hoa lấy một cái, cất bước đi về phía Vãn Tình Cư.
Thái độ phớt lờ của nàng càng khiến Đoạn Vân Hoa mất hết lý trí: "Khấu Thanh Thanh, ngươi đứng lại cho ta!"
Thấy Tân Dữu đã đi xa, Đoạn Vân Hoa liền đuổi theo, trực tiếp kéo lấy tay áo nàng.
Trang phục mùa hè vốn mỏng manh, chỉ nghe một tiếng "xoẹt", ống tay áo màu trắng ngà đã bị xé rách, để lộ ra một đoạn cổ tay trắng như tuyết.
Đoạn Vân Hoa sững người trong giây lát.
Tân Dữu nhanh chóng đẩy nàng ta ra, lấy tay che mặt rồi chạy đi.
Chứng kiến toàn bộ sự việc, Đoạn Vân Linh đột nhiên cảm thấy mình đã nghĩ thông suốt: Hóa ra Thanh biểu tỷ muốn tổ mẫu trách phạt nhị tỷ.
Nhưng làm vậy chẳng phải là "gϊếŧ địch một nghìn, tự tổn tám trăm" hay sao? Chưa nói đến tổ mẫu, chỉ riêng phụ thân và đại ca thôi, trong lòng họ người thật sự quan trọng vẫn là nhị tỷ. Thanh biểu tỷ dù sao cũng đang sống ở phủ Thiếu Khanh, làm vậy về sau người chịu thiệt chẳng phải là nàng sao.
Đoạn Vân Linh mải mê suy nghĩ nên nhất thời không có phản ứng gì.
Trong khi đó, Đoạn Vân Nhạn tuổi còn nhỏ, đang sững sờ chứng kiến một màn kịch hay khi các tỷ tỷ đánh nhau...
Phản ứng đầu tiên của nàng ta chính là chạy đi tìm mẫu thân để mách.
Nghĩ là làm, nàng ta liền chạy đi ngay.
"Mẫu thân, mẫu thân, nhị tỷ đánh biểu tỷ rồi!"
Bấy giờ, Nhị thái thái Chu thị đang xem sổ sách, khi nghe con gái chạy vào bẩm báo thì nhất thời còn tưởng mình nghe nhầm.
"Nhạn Nhi, con nói gì cơ?"
Đoạn Vân Nhạn chạy đến mức gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, vội nói: “Lúc nãy ở hoa viên, nhị tỷ đã đánh Thanh biểu tỷ, còn xé rách cả tay áo của tỷ ấy nữa ạ.”
Chu thị ngẩn người ra một lúc, rồi vội vàng hỏi: “Vậy sau đó biểu tỷ của con phản ứng thế nào?”
Khác với Đoạn Vân Hoa vẫn còn mơ hồ về chuyện ngày hôm đó, Lão phu nhân sau đó đã nói rõ mọi chuyện với Chu thị. Sở dĩ bà cụ làm vậy, một là vì sợ Chu thị, cũng là con dâu trong nhà, khi thấy Kiều thị bị đuổi sẽ cho rằng mẹ chồng mình là người hà khắc. Hai là để cho Chu thị biết rằng vị biểu cô nương trông có vẻ hiền lành trong mắt các bậc trưởng bối thực ra cũng có tính khí của riêng mình, để sau này đối đãi cẩn thận hơn, tránh gây thêm phiền phức.
"Biểu tỷ vừa khóc vừa chạy về phòng rồi ạ."
Chu thị lúc này chẳng còn tâm trí nào xem sổ sách nữa, bèn dặn dò con gái ở yên trong phòng, còn mình thì vội vã đi về phía Vãn Tình Cư.
Trong khi đó, Tân Dữu đã chạy như bay về Vãn Tình Cư. Nàng vơ vội một ít quần áo trang sức rồi gói gọn gàng thành hai tay nải. Xong xuôi, nàng và tỳ nữ Tiểu Liên mỗi người khoác một tay nải, cùng nhau đi ra ngoài.
Đi được nửa đường, hai chủ tớ vừa hay gặp Nhị thái thái Chu thị đang vội vàng đi tới, bên cạnh còn có Đoạn Vân Linh với vẻ mặt đầy bất an.
Còn về phần Đoạn Vân Hoa, có lẽ hành động xé rách tay áo của Tân Dữu trước mặt mọi người đã kéo chút lý trí của nàng ta ra khỏi cơn thịnh nộ. Thế nên, sau khi được tỳ nữ khuyên giải, nàng ta đã sa sầm mặt mày rồi quay về phòng.
"Thanh Thanh, con đây là..." Vừa nhìn thấy tay nải trên vai Tân Dữu, tim Chu thị liền "thịch" một tiếng, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành.
Tân Dữu cúi người hành lễ với Chu thị, giọng nghẹn ngào nói: “Thưa Nhị cữu mẫu, con muốn bái biệt ngoại tổ mẫu để rời khỏi phủ Thiếu Khanh.”
Chu thị vạn lần không ngờ mình mới tiếp quản việc nhà được một ngày đã xảy ra chuyện, đầu óc nhất thời đau như ong vỡ tổ: “Thanh Thanh, cữu mẫu biết con chịu ấm ức, nhưng bỏ nhà đi thì tuyệt đối không được đâu con à…”
“Thưa Nhị cữu mẫu, Thanh Thanh thật sự không thể ở lại đây được nữa.” Tân Dữu đưa tay lau khoé mắt, chẳng hề chờ Chu thị nói thêm lời nào, đã lướt qua người bà ta nhanh như một cơn gió.
Chu thị chỉ biết sững sờ đứng nhìn hai chủ tớ xách tay nải chạy như bay về phía xa, hoàn toàn không nói nên lời.