Chương 43: Giúp người

Hiệu sách đối diện có tên là Nhã Tâm thư cục, hôm qua Tân Dữu đã nghe Phương ma ma nhắc tới. Nhưng hôm nay Phương ma ma không đến, người đi theo Tân Dữu vẫn là Tiểu Liên.

Tân Dữu ra lệnh cho phu xe đánh xe đến một nơi xa hơn để đỗ, rồi bảo Tiểu Liên đi nghe ngóng tình hình.

Không lâu sau, Tiểu Liên quay lại, vừa lau mồ hôi vừa nói: “Là do hôm nay Nhã Tâm thư cục phát hành tập truyện kể mới của Bình An tiên sinh, số lượng lại có hạn, nên mới thu hút nhiều người đến tranh mua như vậy.”

Tân Dữu nhìn đám đông chen chúc, giọng điệu có chút phức tạp: “Thì ra người dân kinh thành đều thích đọc truyện kể đến thế.”

Tiểu Liên đã sống ở kinh thành bốn năm, nên không còn lạ gì với cảnh này: “Đúng vậy ạ, ở kinh thành có nhiều người biết chữ, lúc rảnh rỗi đều thích đọc truyện kể để gϊếŧ thời gian. Ngay cả những người không biết chữ cũng thích chạy đến các quán rượu, quán trà để nghe người kể chuyện kể lại những câu chuyện mới ra lò.”

Tiểu nha hoàn đang nói thì bỗng dừng lại, kéo tay áo Tân Dữu: “Cô nương, người xem kia có phải là nhị công tử không!”

Tân Dữu nhìn theo hướng tay Tiểu Liên chỉ, liền thấy hai thiếu niên đang lén lén lút lút đi tới, một trong số đó chính là Đoạn Vân Lãng.

“Nhị công tử vậy mà lại trốn học đi mua truyện!” Tiểu Liên kinh ngạc.

Trong khi đó, Tân Dữu lại nghĩ đến việc tránh mặt Đoạn Vân Lãng để khỏi sinh thêm chuyện, thế là nàng chen qua đám đông, bước vào Thanh Tùng thư cục.

So với Nhã Tâm thư cục người đông như biển, Thanh Tùng thư cục lại vắng vẻ đến mức đáng thương. Chưởng quỹ thì đang ngồi ngẩn ngơ, còn tiểu nhị thì đang gà gật, thậm chí còn không nhận ra có người bước vào.

Tiểu Liên ho khan một tiếng.

Tiểu nhị giật mình bật dậy, buột miệng hỏi: “Đã chen đến cả tiệm chúng ta rồi sao?”

Tiểu Liên lanh lảnh đáp: “Cô nương nhà chúng ta đến mua sách.”

“Có phải đã đi nhầm chỗ rồi không…”

Chưởng quỹ vươn tay kéo tiểu nhị ra phía sau, nở một nụ cười niềm nở: “Cô nương muốn mua sách gì ạ?”

“Ta xem qua một chút đã.”

“Mời cô nương xem, cô nương cứ tự nhiên xem.”

Tân Dữu tai rất thính, khi đi vào sâu bên trong giá sách, nàng nghe thấy tiếng tiểu nhị lẩm bẩm: “Chưởng quỹ, ông cười nhiệt tình như vậy, đừng có dọa cô nương người ta chạy mất đấy.”

“Đi ra chỗ khác!”

Trên giá là những hàng sách san sát, mùi giấy và mực đặc trưng quẩn quanh nơi chóp mũi, càng đi vào sâu, mùi sách mực lại càng nồng.

Ánh mắt Tân Dữu lướt qua những cuốn sách này, rồi tiện tay lấy xuống một cuốn. Đó là một cuốn du ký, khá dày, giá bán chắc chắn không hề rẻ.

Mục đích của Tân Dữu không phải là mua sách, mà là tìm hiểu thêm thông tin về hiệu sách này. Mua cuốn sách này rồi, tự nhiên sẽ dễ nói chuyện hơn.

Nàng ôm sách đi ra ngoài, còn chưa kịp mở miệng, đã thấy một người xông vào, quỳ xuống trước mặt chưởng quỹ.

Đó là một thiếu niên gầy gò trông khoảng mười hai, mười ba tuổi. Mặc dù vô cùng kích động, nhưng hắn vẫn nhớ phải kìm nén âm lượng: “Chưởng quỹ, cầu xin ông hãy ứng trước cho con thêm chút tiền công đi, mẹ con hết thuốc rồi…”

Chưởng quỹ gắt gỏng nói: “Thằng nhóc nhà ngươi đã ứng trước nửa năm tiền công rồi, hiệu sách chúng ta đâu phải là nhà từ thiện, không có hồi kết à?”

Thiếu niên dập đầu lạy lia lịa: “Con xin ông, con không muốn mất mẹ…”

“Mau đi đi, còn có khách đấy.” Chưởng quỹ trông có vẻ thái độ không tốt, nhưng lại móc từ trong túi tiền ra một vốc tiền đồng nhét vào tay thiếu niên.

Thiếu niên rối rít cảm ơn, bò dậy rồi chạy đi.

“Khoan đã.” Tân Dữu lên tiếng.

Thiếu niên ngơ ngác nhìn lại.

Chưởng quỹ vội vàng xin lỗi: “Có phải đã làm phiền cô nương không ạ? Thằng nhóc này không hiểu chuyện, cô nương đừng chấp nhặt với nó…”

“Tiểu Liên, lấy hai lạng bạc cho vị tiểu huynh đệ này.”

“Vâng ạ.” Tiểu Liên không chút do dự đáp lời, đi đến bên cạnh thiếu niên, nhét bạc vụn vào tay cậu.

Thiếu niên hoàn toàn ngây người, bất giác nhìn về phía chưởng quỹ.

Chưởng quỹ thì không ngốc chút nào, có hai lạng bạc này, mẹ của thằng nhóc này nói không chừng sẽ được cứu, ông cũng không cần phải tự bỏ tiền túi ra ứng trước tiền công cho hắn nữa.

“Là cô nương tốt bụng cho ngươi đấy, còn không mau cảm ơn cô nương đi!”

Thiếu niên như sực tỉnh cơn mơ, vội vàng quỳ xuống dập đầu với Tân Dữu.

"Mau về chăm sóc mẹ ngươi đi." Tân Dữu ôn tồn nói.

Nàng cũng không phải là người ban phát lòng tốt một cách tùy tiện, chỉ là câu nói "con không muốn không có mẹ" của thiếu niên đã khiến nàng không thể nào khoanh tay đứng nhìn.

Thiếu niên nhìn sâu vào mắt Tân Dữu, lại dập đầu thêm một lần nữa rồi mới đứng dậy vội vã rời đi.

Lúc này, khi chưởng quỹ nhìn lại Tân Dữu, nụ cười đã chân thành hơn rất nhiều. Ông ấy bắt đầu lân la kể chuyện về thiếu niên kia: "Mẹ của đứa nhỏ đó trước đây cũng làm việc ở thư cục, cuộc sống vốn cũng tạm ổn, nhưng từ khi bà ấy ngã bệnh, hai mẹ con lâm vào cảnh khó khăn. Đúng là những người đáng thương, hai mẹ con họ vào kinh là để tìm người đàn ông kia, tìm bao nhiêu năm rồi mà vẫn bặt vô âm tín..."

Tân Dữu lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu.

Có lẽ vì quá nhàn rỗi, lại gặp được một người lắng nghe có thái độ tốt như vậy, nên chưởng quỹ càng nói càng hăng, đến cuối cùng Tân Dữu còn biết được cả tên cha của thiếu niên kia là gì.

Nàng bèn tự nhiên bắt chuyện: "Ta thấy trong tiệm có rất nhiều loại sách, sao khách vào tiệm lại không nhiều nhỉ?"