Chương 37: Bỏ vợ

"Mẫu thân, ngài cứ nói đi ạ." Đoạn thiếu khanh làm ra vẻ chăm chú lắng nghe.

Kiều thị sững sờ, nhìn về phía lão phu nhân.

Ánh mắt lão phu nhân dừng lại trên người hai vợ chồng, trong lòng thầm thở dài một hơi.

Sao lại ra nông nỗi này chứ?

Giấu đi sự chán ghét bất mãn với Kiều thị sau mí mắt khẽ cụp, lão phu nhân trìu mến kéo tay Tân Dữu: "Trước đây bà ngoại đã nói rồi, con và đại biểu ca đều là những đứa trẻ ngoan, nếu có thể thân càng thêm thân, sau này ta xuống dưới gặp mẹ con cũng có thể yên lòng. Bây giờ xảy ra chuyện thế này, bà ngoại biết con tức giận, nhưng vẫn muốn hỏi một câu, con có còn bằng lòng gả cho đại biểu ca không?"

Tân Dữu nghe mà ngây người.

Không vì gì khác, nàng chỉ cảm thấy da mặt mình so với người của phủ Thiếu Khanh vẫn còn quá mỏng.

Lão phu nhân thấy nàng không nói gì, lại tưởng là có hy vọng, bèn ôn tồn khuyên nhủ: "Đợi các con thành thân, việc nhà sẽ giao cho con quản lý, cũng đừng lo quản không tốt, có gì không hiểu cứ hỏi bà ngoại là được. Còn về Kiều thị, sau này bà ta cứ ở trong Nhã Hinh Uyển không ra ngoài, là chép kinh Phật hay làm gì khác, đều tùy con quyết định."

"Lão phu nhân!" Sắc mặt Kiều thị trắng bệch, nhìn chằm chằm vào Tân Dữu.

Còn Tân Dữu, suýt nữa thì đã vỗ tay tán thưởng cho những lời này của lão phu nhân.

Ý trong lời nói lúc trước của nàng, chính là lo lắng nhiều năm sau Kiều thị sẽ lật mình. Lão phu nhân đề nghị cho Khấu Thanh Thanh và Đoạn Vân Thần thành thân, đồng thời để Khấu Thanh Thanh quản gia, tương đương với việc xóa bỏ đi nỗi lo này.

Nếu nàng thật sự là Khấu Thanh Thanh, có thể gả cho người trong lòng, lại có thể khống chế Kiều thị, càng không cần phải nảy sinh mâu thuẫn với bà ngoại, e rằng rất khó để từ chối đề nghị này.

Chỉ tiếc rằng, nàng là Tân Dữu.

Tân Dữu từ từ rút tay ra khỏi tay lão phu nhân, lắc đầu nói: "Vẫn nên báo quan thôi ạ."

"Thanh Thanh!" Sự từ chối của Tân Dữu khiến lão phu nhân không thể ngờ tới.

Tân Dữu khẽ nhếch môi: "Bà ngoại, Thanh Thanh tuy nhỏ nhưng cũng hiểu rằng, kết duyên với người là kết lương duyên, chứ không phải kết nghiệt duyên. Giữa con và Đại thái thái đã như vậy, liệu có thật sự còn có thể trở thành cặp vợ chồng cử án tề mi không ạ?"

Lão phu nhân mấp máy môi, bị hỏi đến cứng họng.

Một tiểu cô nương, có thể gả cho người mình yêu, lại còn được quyền quản gia, vui mừng còn không kịp, nào có hơi đâu mà để ý đến chuyện khác? Dù có nghĩ đến khả năng không hòa hợp với phu quân, thì những cô nương trẻ tuổi hiếu thắng cũng luôn cho rằng chỉ cần có thời gian, sớm muộn gì cũng có thể nắm giữ được trái tim của phu quân.

Nhưng lúc này, lão phu nhân nhìn thiếu nữ với vẻ mặt điềm tĩnh, cùng với giọng điệu lạnh nhạt vừa rồi, liền hiểu rằng những thủ đoạn thường dùng với các cô nương khác đã không còn tác dụng.

Không bị tình cảm lay động, không bị lợi ích dụ dỗ, cháu ngoại của bà cụ lại là người như vậy.

Trong phút chốc, tâm trạng của lão phu nhân càng thêm phức tạp.

"Thanh Thanh, ngoài việc báo quan ra thì sao?"

Nghe ra sự thỏa hiệp trong lời nói của lão phu nhân, Tân Dữu khẽ nhún gối: "Vậy bà ngoại thấy, xử trí Đại thái thái, người đã sai người gϊếŧ người, thì như thế nào mới là công bằng ạ?"

Lão phu nhân nhìn chằm chằm đứa cháu ngoại đã đá quả bóng ngược trở lại một lúc lâu, cuối cùng thu lại ánh mắt nhìn sang con trai, thở dài nói: "Kiều thị đức hạnh thiếu sót, bất hiếu với cha mẹ, không xứng làm dâu Đoạn gia. Văn Tùng, con hãy viết một lá thư bỏ vợ, đưa nó về Kiều gia đi."

Lời này như một tiếng sét đánh thẳng vào đầu Kiều thị.

Bảo bà ta sống cảnh thanh đăng cổ phật bà ta đã không cam lòng, không ngờ lão phu nhân còn muốn con trai mình cưới Khấu Thanh Thanh, càng không ngờ lão phu nhân lại muốn trượng phu mình bỏ bà ta!

Kiều thị sững sờ một lúc rồi nước mắt tuôn trào: "Lão phu nhân, con dâu gả vào Đoạn gia nhiều năm, trên kính cha mẹ chồng, dưới nuôi dạy con cái, cần cù chăm chỉ, không một phút giây nào lơ là, dù không có công lao cũng có khổ lao, sao người có thể để lão gia bỏ con được ạ!"

Bà ta càng nói càng đau lòng phẫn nộ, mắt nhìn thẳng vào Đoạn Thiếu Khanh: "Lão gia, nếu chàng làm vậy, chàng có nghĩ đến Thần nhi không? Có một người mẹ bị ruồng bỏ, nó biết phải sống thế nào đây!"

Đoạn Thiếu Khanh cũng chưa chuẩn bị tâm lý để bỏ vợ, vẻ mặt khó xử nhìn lão phu nhân: "Mẫu thân."

"Ngọc Châu, đưa đại cô nương đi thay bộ quần áo khác." Lão phu nhân dặn dò xong, liền đứng dậy đi vào gian trong" "Lão đại, con theo ta vào đây."