Chương 34: Đổi trắng thay đen

Đoạn Vân Uyển ôm chặt chân Lão phu nhân, như vớ được cọng rơm cứu mạng, sớm đã vứt bỏ vẻ dịu dàng mềm mỏng sang một bên.

"Tổ mẫu, người cứu cháu gái với, mẫu thân muốn gϊếŧ con diệt khẩu!" Không cho Lão phu nhân kịp phản ứng, Đoạn Vân Uyển đã một hơi kể hết chuyện Đại thái thái Kiều thị sai nàng ta đẩy Khấu Thanh Thanh xuống vách núi.

Nỗi sợ hãi suýt mất mạng khiến nàng ta chẳng còn thiết tha gì nữa, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: Thanh biểu muội nói đúng, đích mẫu sẽ không tha cho nàng ta, chịu phạt còn hơn mất mạng!

"Mẫu thân sợ con làm lộ chuyện, vừa mới sai người gϊếŧ con diệt khẩu! Tổ mẫu, cầu xin người làm chủ cho cháu gái!"

Trong phòng vang vọng tiếng khóc của Đoạn Vân Uyển, gân xanh trên trán Lão phu nhân hằn lên, bà chậm rãi liếc nhìn Tân Dữu một cái.

Tân Dữu mím chặt môi, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, sợ hãi và tức giận.

Môi Lão phu nhân mấp máy, nhất thời không biết nói gì cho phải, ánh mắt lướt qua mặt nàng, rồi dừng lại trên người Đoạn Vân Linh.

Đoạn Vân Linh mặt mày tái nhợt, đôi môi run rẩy không còn chút huyết sắc.

Lão phu nhân nhìn về phía Triệu bà tử: "Bà ta là—"

Dù sao cũng là một bà tử làm việc nặng, Lão phu nhân chỉ cảm thấy có hơi quen.

"Bà ta là Triệu ma ma trong viện của mẫu thân!" Đoạn Vân Uyển nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Triệu bà tử, liền nhớ lại đôi bàn tay to lớn đã nhiều lần dìm đầu mình xuống nước trong hồ.

Cảm giác ngạt thở ùa đến, khiến sắc mặt nàng ta càng thêm trắng bệch, cả người run lên: "Tổ mẫu, bà ta đẩy cháu gái xuống hồ nước vẫn chưa đủ, còn dùng tay ấn chặt đầu cháu xuống nước..."

Trong phòng ngoài những người hầu cận Lão phu nhân, thì có Tân Dữu và Tiểu Liên, Đoạn Vân Linh cùng nha hoàn thân cận của nàng ta là Ngưng Thúy, và Triệu bà tử đang quỳ trên đất.

Ngoài Triệu bà tử là hung thủ, những người khác nghe lời Đoạn Vân Uyển nói đều lộ vẻ sợ hãi. Đặc biệt là mấy người đã tận mắt chứng kiến cảnh hành hung, sắc mặt càng thêm khó coi.

Lão phu nhân mặt lạnh như nước quét mắt nhìn mọi người trong phòng, ra lệnh cho thị nữ: "Đến Nhã Hinh Uyển gọi Đại thái thái tới đây."

"Vâng ạ."

Lão phu nhân lại ra lệnh cho một bà tử tâm phúc bên cạnh đến nha môn báo tin cho Đoạn Thiếu Khanh.

Vốn dĩ chuyện nội trạch, hoặc là Lão phu nhân xử lý, hoặc là Kiều thị xử lý, hiếm khi kinh động đến nam nhân đang làm việc bên ngoài, nhưng chuyện hôm nay lại khác.

Liên quan đến việc chủ mẫu đương gia mưu hại thứ nữ, lại còn phanh phui ra chuyện mợ vì tiền tài mà mưu hại cháu ngoại, sự việc nghiêm trọng, không thể không gọi gia chủ về.

Đại thái thái Kiều thị sớm đã biết tình hình trong hoa viên, lúc theo tỳ nữ của Như Ý Đường đến, dù trong lòng nghĩ gì, vẻ mặt cũng đã bình tĩnh lại.

"Đều do con dâu quản giáo không nghiêm, mới để xảy ra chuyện ác nô mưu hại chủ nhân." Kiều thị vừa vào đã nhận tội, trừng mắt nhìn Triệu bà tử: "Ngươi nói rõ cho ta, tại sao lại hãm hại Đại cô nương?"

Nhiều người như vậy đã thấy Triệu bà tử hành hung, Kiều thị biết rõ chuyện này không thể chối cãi, chỉ đành đẩy Triệu bà tử ra chịu tội thay.

Bà ta biết rất rõ, Triệu bà tử không dám khai ra bà ta, dù sao cả nhà già trẻ của Triệu bà tử đều nằm trong lòng bàn tay bà ta.

"Là... là do lão nô ghi hận Đại cô nương từng trách mắng lão nô, hôm nay thấy Đại cô nương một mình bên hồ nước, nhất thời kích động nổi sát tâm..." Triệu bà tử bò rạp trên đất, khóc lóc thảm thiết.

"Ngươi nói bậy, ta trách mắng ngươi bao giờ." Sau một thoáng tức giận, Đoạn Vân Uyển nhìn sang Kiều thị: "Triệu ma ma bịa ra lý do này, mẫu thân không thấy buồn cười sao? Chắc hẳn chuyện người sai con đẩy Thanh biểu muội rơi xuống vách núi mà vỡ lở, cũng sẽ giống như Triệu ma ma đây, bị ép nói là vì con ghen tị với Thanh biểu muội phải không?"

Sắc mặt Kiều thị sa sầm: "Quy củ của con đâu rồi? Dám nói chuyện với ta như vậy!"

Dưới sự sợ hãi và tuyệt vọng, lý trí của Đoạn Vân Uyển đã đến bờ vực sụp đổ, ngược lại càng liều lĩnh: "Mẫu thân ép con trở thành hung thủ gϊếŧ người, lại sai Triệu ma ma gϊếŧ con diệt khẩu, con chẳng qua chỉ nói ra sự thật, thế là không có quy củ sao? Mẫu thân, con cũng là người mà, cũng giống như Nhị muội vậy!"

Nghe Đoạn Vân Uyển nhắc đến Đoạn Vân Hoa, sắc mặt Kiều thị đại biến: "Câm miệng! Ta nào có bảo con làm hại biểu cô nương? Lão phu nhân, con thấy Đại nha đầu bị bệnh hoang tưởng rồi, hay là mời đại phu quen biết đến xem thử đi."

"Đại thái thái." Tân Dữu lên tiếng.

Kiều thị lúc này mới phát hiện, từ lúc bà ta vào đây và đôi co một hồi với thứ nữ, vị biểu cô nương này lại không hề lên tiếng.

"Thanh Thanh, con đừng nghe những lời hồ đồ của biểu tỷ con. Trong lòng mợ, con và các cô nương trong phủ đều như nhau cả." Kiều thị gượng cười.

Tân Dữu nhìn chằm chằm vào cái miệng đang mấp máy của Kiều thị, chỉ cảm thấy buồn cười.

Đổi trắng thay đen, chỉ hươu bảo ngựa, hôm nay coi như nàng đã được mở rộng tầm mắt.

"Giống như các cô nương trong phủ sao?" Tân Dữu cười khẩy. "Nhưng Uyển biểu tỷ vừa suýt nữa thì mất mạng dưới hồ nước đấy ạ. Con cách đây không lâu cũng suýt mất mạng. Nếu nhìn theo cách đó, thì chúng ta đúng là giống nhau thật."