Đoạn Vân Linh hoảng loạn liếc nhìn bóng dáng bên hồ một cái, rồi lại chạm vào đôi mắt đen láy của thiếu nữ trước mặt, đột nhiên nhận ra mục đích đối phương hẹn nàng: "Tỷ muốn muội vạch trần mẫu thân sao?"
Tân Dữu gật đầu.
"Không được!" Đoạn Vân Linh lắc đầu kịch liệt: "Tuyệt đối không được!"
"Tại sao lại không được?"
Tân Dữu hỏi một cách hiển nhiên, khiến Đoạn Vân Linh vô cớ nảy sinh ý nghĩ rằng sự từ chối kịch liệt của nàng ta có chút buồn cười.
Nhưng, đương nhiên là không được. Nàng ta chỉ là một thứ nữ cóthân phận thấp kém, lời nói không có trọng lượng, còn mẫu thân lại là đương gia chủ mẫu, đừng nói tổ mẫu và phụ thân sẽ không tin, cho dù trong lòng tin rồi, bề ngoài cũng sẽ không tin.
Nghĩ lại Đại tỷ bị đích mẫu ép trở thành hung thủ gϊếŧ người, nàng ta lại thấy nghẹt thở.
Đoạn Vân Linh nhìn Tân Dữu không nói nên lời, trong mắt tràn đầy nước mắt.
Tha cho nàng ta đi, tại sao tất cả đều đến làm khó nàng ta chứ, nàng ta chỉ muốn lớn lên thật tốt, thuận lợi gả cho người khác mà thôi.
Dường như nhận ra suy nghĩ của Đoạn Vân Linh, Tân Dữu nắm lấy tay nàng ta.
"Linh biểu muội, lần này muội may mắn đứng ngoài cuộc, lần sau thì sao?"
Tay Đoạn Vân Linh run lên.
Tân Dữu buông tay nàng ta ra, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo sức mạnh mê hoặc lòng người: "Linh biểu muội là người thông minh, nên hiểu rằng, thay vì hy vọng xa vời kẻ lòng dạ rắn rết giơ cao đánh khẽ, chi bằng khiến con rắn độc đó không thể hại người được nữa. Đây mới là đạo lý tự bảo vệ bản thân chân chính."
"Nhưng cho dù nói ra, người khác sẽ tin sao?" Đoạn Vân Linh lẩm bẩm, trái tim đang dao động nhanh chóng kiên định lại: "Không được."
Nàng ta chỉ là một thứ nữ có thân phận thấp kém, lời nói không có trọng lượng, còn mẫu thân lại là đương gia chủ mẫu, đừng nói tổ mẫu và phụ thân sẽ không tin, cho dù trong lòng tin rồi, bề ngoài cũng sẽ không tin.
Thật sự muốn xác nhận mẫu thân mưu hại Thanh biểu tỷ, thanh danh của phủ Thiếu Khanh phải làm sao? Tiền đồ của đại ca phải làm sao?
Đoạn Vân Linh trong khoảnh khắc đã nghĩ qua những điều này, lại cảm thấy nỗi đau như bị núi lớn đè nén, khó thở. Nhìn lại thiếu nữ với ánh mắt đầy mong đợi, lòng trắc ẩn trào dâng.
Nàng ta nắm lấy tay Tân Dữu, giọng nói khẩn thiết: “Thanh biểu tỷ, tỷ cứ coi như chưa nhớ ra đi, bỏ qua đi.”
Tân Dữu lại không trả lời nàng ta, ánh mắt nhìn thẳng về phía hồ nước.
Đoạn Vân Linh nhìn theo, thật giống như một chậu nước đá dội thẳng xuống đầu, khiến nàng ta đông cứng lại.
Nắng gắt như lửa, dưới ánh mặt trời chói chang, một bà tử vươn hai tay, không chút do dự đẩy Đoạn Vân Uyển xuống hồ nước.
Từ đây có thể thấy người trong hồ ra sức giãy giụa, nhưng đôi tay kia lại nhấn đầu nàng ta xuống nước thật chặt, hết lần này đến lần khác.
Đoạn Vân Linh sợ hãi đến mức không thể cử động, chỉ có hàm răng va vào nhau lập cập.
“Dừng tay!” Tân Dữu xông tới.
Theo tiếng hô của nàng, Tiểu Liên và Ngưng Thúy cũng nhìn thấy cảnh bà tử hành hung này, lần lượt chạy tới.
“Có người, gϊếŧ người rồi!” Tiếng thét chói tai của tiểu nha hoàn vυ"t lên trời cao.
Bà tử vì bị phát hiện mà ngây người một thoáng, sau đó cắm đầu bỏ chạy.
Tân Dữu vừa chạy vừa ném viên gạch giấu trong tay áo ra.
Viên gạch bay ra trúng chuẩn vào chân phải của bà tử, bà ta loạng choạng ngã nhào xuống đất.
Chân Tân Dữu không dừng lại, chạy thẳng đến bên hồ nước. Còn Tiểu Liên và Ngưng Thúy thì chạy về phía bà tử.
Không còn đôi tay gϊếŧ người kia, Đoạn Vân Uyển giãy giụa ngoi đầu lên khỏi mặt nước.
“Cứu, cứu ta——”
Rồi nàng ta nhìn thấy Tân Dữu đang đưa tay ra.
Bản năng cầu sinh khiến nàng ta không nghĩ gì cả, nắm chặt lấy bàn tay đó.
Đó là bàn tay cứu mạng.
Đoạn Vân Uyển được kéo lên, ngã ngồi xuống đất thở hổn hển.
Tiểu Liên và Ngưng Thúy cũng đã khống chế được bà tử.
“Triệu ma ma!” Ngưng Thúy vừa nhìn đã nhận ra.
Triệu ma ma tuy chỉ là bà tử làm việc nặng nhọc, nhưng lại là người trong viện của Đại thái thái. Ngưng Thúy hàng ngày theo Đoạn Vân Linh đi thỉnh an Đại thái thái, đương nhiên là nhận ra.
Lúc này đã có không ít hạ nhân nghe thấy động tĩnh chạy tới, nhìn Đại cô nương toàn thân ướt sũng, rồi nhìn Triệu bà tử đang bị khống chế, nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Đến Như Ý Đường.” Tân Dữu trầm giọng nói.
Tiểu Liên không chút do dự làm theo lời Tân Dữu dặn. Ngưng Thúy gặp chuyện lớn như vậy đầu óc không xoay chuyển kịp, Tiểu Liên làm sao thì nàng ta vô thức làm theo vậy.
“Buông ta ra, buông ta ra!” Triệu bà tử giãy giụa.
Bà ta quen làm việc nặng nhọc, người lại rắn rỏi, sức lực không nhỏ. Thấy sắp thoát ra được, Tiểu Liên trong lúc cấp bách tiện tay vớ lấy viên gạch đó, đánh một cái vào Triệu bà tử.
Triệu bà tử “a” một tiếng kêu thảm thiết, ngoan ngoãn trở lại.
Tiểu Liên lúc này mới nhận ra mình đã làm gì, ném viên gạch đi, vội vàng nhìn Tân Dữu một cái.
Tân Dữu dùng mũi chân đá một cái, hất viên gạch vào bụi hoa bên cạnh, gật đầu nói: “Làm tốt lắm.”
Từ đầu đến cuối, nàng không còn để ý đến Đoạn Vân Linh nữa.
Đoạn Vân Linh từng bước lùi ra từ phía sau giàn hoa, ngẩn người nhìn hoa viên trở nên vắng lặng một lúc, rồi lảo đảo đuổi theo.
Một đám người rầm rộ kéo đến Như Ý Đường, làm kinh động đến lão phu nhân đang ngủ say giấc trưa.
“Chuyện gì thế này?” Nhìn Đoạn Vân Uyển toàn thân ướt sũng, lão phu nhân nghiêm giọng hỏi.
Ánh mắt Đoạn Vân Uyển mờ mịt, dáng vẻ như mất hồn.
Lão phu nhân nhíu mày, ánh mắt lướt qua Triệu bà tử với một cục u lớn trên trán.
Tân Dữu mở lời: “Bà ngoại, conu thấy bà tử này đẩy Uyển biểu tỷ xuống hồ nước trong vườn.”
“Cái gì?” Lão phu nhân kinh hãi.
Hai chữ “hồ nước” dường như kí©h thí©ɧ Đoạn Vân Uyển, nàng ta run rẩy như vừa tỉnh mộng, khóc lóc lao vào lòng lão phu nhân: “Bà nội, cầu xin người cứu con!”