- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Từ Kim Chi
- Chương 30: Lời mời
Từ Kim Chi
Chương 30: Lời mời
Trời càng tối hơn, ánh đèn màu cam chiếu lên mặt Đoạn thiếu khanh, khiến gương mặt ấy trông hơi vàng vọt.
Mà trên thực tế, gương mặt Đoạn thiếu khanh lúc này lại trắng bệch.
Ông ta sải bước nhanh về phía xe ngựa đang đỗ ven đường, trên đường về tâm trạng dao động dữ dội.
"Đại lão gia về rồi——"
Đoạn thiếu khanh đến một ánh mắt cũng chẳng buồn liếc người gác cổng, đi thẳng đến Nhã Hinh Uyển.
Trong Nhã Hinh Uyển đèn đuốc sáng trưng, Đại thái thái Kiều thị ngồi bên mép giường, vẻ mặt âm trầm.
Bà ta cũng đã nghe được những lời đồn bên ngoài, vẫn chưa dám cho lão phu nhân biết. Gọi hộ vệ đi cùng hôm đó đến hỏi chuyện, cẩn thận rà soát lại từ đầu đến cuối, hóa ra vấn đề nằm ở Tiểu Liên.
Nha hoàn đó khóc lóc kể lể trước đám đông, rốt cuộc là vô tình hay cố ý?
Nghĩ đến đây, vẻ mặt Kiều thị có mấy phần dữ tợn, nảy sinh ý muốn trừ khử Tiểu Liên cho hả giận.
Kể từ lúc sai khiến thứ nữ đẩy Khấu Thanh Thanh xuống vách núi, đối với Kiều thị mà nói, giống như đã phá vỡ một rào cản nào đó, giải phóng con ác quỷ trong lòng.
Nhưng không thể.
Lý trí của Kiều thị vẫn còn đó, bà ta lắc đầu.
Bên ngoài đã có lời đồn như vậy, dù là Khấu Thanh Thanh hay nha hoàn thân cận Tiểu Liên của nàng, đều không thể động đến được nữa.
Chẳng lẽ thật sự phải thuận theo ý lão phu nhân, để Thần nhi cưới Khấu Thanh Thanh sao?
Trong lòng Kiều thị dâng lên sự không cam tâm mãnh liệt.
Một đứa con gái mồ côi khắc cha khắc mẹ, Thần nhi cưới nàng thì có ích lợi gì? Còn về khối tài sản khổng lồ kia, rõ ràng chỉ cần Khấu Thanh Thanh chết đi là sẽ thuộc về phủ Thiếu Khanh rồi.
Con trai bà ta là đích tử chi trưởng, đợi lão phu nhân trăm tuổi thì khối tài sản này không nghi ngờ gì sẽ rơi vào tay bà ta, nhị phòng nhiều lắm cũng chỉ được húp chút nước canh.
Nhưng Khấu Thanh Thanh lại không chết, còn khiến cả kinh thành chú ý đến phủ Thiếu Khanh vốn kín tiếng.
Kiều thị biết, nếu bà ta từ chối hôn sự này, lão phu nhân dù trong lòng không muốn, cuối cùng cũng đành phải thôi.
Nhưng bà ta không thể mạo hiểm như vậy.
Hôn sự của Khấu Thanh Thanh hoàn toàn do lão phu nhân quyết định, lão phu nhân rõ ràng cũng không muốn tài sản Khấu gia rơi vào tay người ngoài. Bà ta mà mở miệng từ chối hôn sự này, lão phu nhân quay đầu lại có thể sẽ tác hợp cho Đoạn Vân Lang của nhị phòng với cháu ngoại gái.
Đến lúc đó, khối tài sản lớn này sẽ thành của hồi môn của Khấu Thanh Thanh, tất cả đều thuộc về nhị phòng. Không ai nuốt vào một khoản tiền lớn như vậy mà lại nỡ nhả ra, sau này bà ta muốn nhúng tay vào sẽ không dễ dàng như vậy nữa.
Xem ra, chỉ đành bịt mũi chấp nhận hôn sự này, chỉ là thiệt thòi cho Thần nhi rồi.
Kiều thị đau lòng cho con trai một thoáng, ánh mắt trở nên độc ác.
Muốn sau này mọi chuyện thuận lợi, còn một việc phải làm.
Khấu Thanh Thanh hình như sắp nhớ lại rồi, một khi hồi phục trí nhớ, chắc chắn sẽ biết ai là người đẩy nàng xuống. Đến lúc đó đối chất, nha đầu kia lỡ như không chịu nổi mà khai bà ta ra, thì đúng là phiền phức lớn.
Chỉ có người chết là không biết nói.
"Lão gia."
Ngoài cửa truyền đến tiếng chào của tỳ nữ.
Kiều thị chỉ kịp thu lại vẻ mặt, Đoạn thiếu khanh đã vòng qua bình phong đi vào.
Mùi rượu phả vào mặt, Kiều thị tươi cười đón lấy: "Lão gia——"
Đoạn thiếu khanh túm lấy cổ tay bà ta, nghiêm giọng hỏi: "Tin đồn bên ngoài là thế nào?"
Tỳ nữ ở cửa kinh ngạc đến quên cả phản ứng, bị Kiều thị liếc mắt sắc như dao: "Lui ra hết!"
Trong nháy mắt, trong phòng chỉ còn lại hai vợ chồng, Kiều thị nhíu mày: "Lão gia uống nhiều rồi phải không?"
"Uống nhiều cái gì! Chẳng lẽ bà không nghe thấy tin đồn bên ngoài sao?" Đoạn thiếu khanh nhìn Kiều thị chằm chằm, hỏi.
Kiều thị gượng cười: "Ta nghe rồi, đó đều là lời đồn nhảm nhí, lẽ nào lão gia lại tin?"
"Đương nhiên là nhảm nhí, nhưng sao lại có loại tin đồn này lan truyền ra ngoài?" Đoạn thiếu khanh vừa nghĩ đến những lời khó nghe đó là lại vô cùng tức giận.
Khối gia sản khổng lồ Thanh Thanh mang đến đúng là khiến người ta động lòng, nhưng chỉ cần nàng thành thân với con trai chúng ta, chẳng phải là chuyện tốt đẹp đôi đường sao? Mấy kẻ đó đồn thổi ta muốn hãm hại chính cháu gái ruột của mình, chẳng phải là hoang đường sao!
"Đều là do vụ ngựa sợ hãi gây ra."
Nhắc đến vụ ngựa sợ hãi, sắc mặt Đoạn thiếu khanh càng tệ hơn: "Bà có biết người đã cứu Thanh Thanh là ai không?"
Kiều thị lắc đầu: "Vị nghĩa sĩ đó không lưu lại tên tuổi. Chuyện cụ thể là do lão phu nhân hỏi han."
"Người đó là Cẩm Lân Vệ Trấn Phủ Sứ, Trường Nhạc hầu Hạ Thanh Tiêu!"
Kiều thị ngây người ra, sau đó sắc mặt liền thay đổi.
"Hôm nay sau bữa tiệc rượu trở về, ta còn gặp hắn, hắn còn cố ý hỏi thăm về Thanh Thanh."
Đoạn thiếu khanh càng nói tiếp, sắc mặt Kiều thị càng tệ đi.
"Mẫu thân vẫn chưa biết những lời đồn đại bên ngoài chứ?"
"Tạm thời chưa dám cho lão phu nhân biết."
"Vậy thì cứ giấu trước đã, bảo người trên kẻ dưới trong nhà đều phải giữ mồm giữ miệng."
"Ta biết rồi."
Giọng Đoạn thiếu khanh dịu đi, nhưng nghe kỹ lại mang theo ý cảnh cáo: "Phu nhân quản lý gia đình, nhất định phải chăm sóc Thanh Thanh cho tốt, tránh để lời đồn ngày càng nghiêm trọng, làm liên lụy đến thanh danh của phủ Thiếu Khanh."
"Lão gia yên tâm, ta biết rồi."
Đoạn thiếu khanh gật đầu, lúc này mới đi rửa mặt rồi lên giường ngủ.
Do có Kiều thị quản thúc, những lời ong tiếng ve bên ngoài không truyền đến tai lão phu nhân, việc thỉnh an vẫn diễn ra như thường lệ, trông có vẻ sóng yên biển lặng.
Trên đường từ Như Ý Đường trở về, Tân Dữu dừng bước ngẩng đầu, nhìn thoáng qua bầu trời.
"Cô nương đang nhìn gì vậy?" Tiểu Liên tò mò hỏi.
"Hôm nay thời tiết thật đẹp."
Tuy vẫn còn là buổi sáng, nhưng trời đã quang đãng, nắng vàng rực rỡ.
Tiểu Liên cũng ngẩng đầu nhìn trời, cười nói phụ họa: "Đúng vậy ạ, nhưng trời sẽ càng nóng hơn."
Ánh mắt Tân Dữu hướng về bóng lưng màu hồng cánh sen đang đi phía trước.
Mấy ngày nay lạnh lùng quan sát, trạng thái của Đoạn Vân Uyển ngày càng tệ đi, đã đến mức không thể che giấu nổi.
Tân Dữu nhớ mấy hôm trước Đoạn Vân Uyển và Đoạn Vân Linh còn đi cùng nhau, bây giờ nàng ta lại chẳng còn tâm trí đâu mà kéo Đoạn Vân Linh làm ra vẻ tỷ muội tình thâm, cứ mặc cho Đoạn Vân Linh đi lên phía trước.
Tân Dữu rảo bước nhanh hơn, đuổi kịp Đoạn Vân Uyển.
"Uyển biểu tỷ."
Giọng nói thiếu nữ nhẹ nhàng, nhưng lại khiến thân thể Đoạn Vân Uyển cứng đờ.
"Thanh biểu muội có chuyện gì sao?" Đoạn Vân Uyển gắng gượng nở một nụ cười.
Tân Dữu mỉm cười: "Đúng là có chút chuyện, muốn nói với Uyển biểu tỷ một lát. Uyển biểu tỷ đến Vãn Tình Cư uống chén trà nhé."
Cả người Đoạn Vân Uyển càng căng cứng hơn: "Để hôm khác đi, hôm nay ta còn có chút việc phải bận..."
Tân Dữu cong môi: "Ta hình như lại nhớ ra vài chuyện rồi, Uyển biểu tỷ thật sự không có thời gian đến ngồi chơi một lát sao?"
Sắc mặt Đoạn Vân Uyển hoàn toàn thay đổi, nhìn Tân Dữu mà môi run bắn lên, một chữ cũng không nói nên lời.
Tân Dữu cười rạng rỡ: "Uyển biểu tỷ hôm nay lúc nào rảnh thì đến tìm ta nhé, ta ở Vãn Tình Cư đợi tỷ."
Nói xong, nàng ung dung dẫn theo Tiểu Liên rời đi.
Để lại Đoạn Vân Uyển như người mất hồn trở về phòng, đến nỗi ánh mắt kinh ngạc của Đoạn Vân Linh ở cùng viện cũng hoàn toàn không hay biết.
"Cô nương, người nói Đại cô nương sẽ đến chứ ạ?"
"Nàng ta sẽ đến thôi." Giọng Tân Dữu quả quyết.
"Nhưng lỡ nàng ta đi nói cho Đại thái thái biết người đã hồi phục trí nhớ thì sao ạ?"
Tân Dữu không phải Khấu Thanh Thanh, đương nhiên không thể nói là hồi phục trí nhớ gì, chẳng qua chỉ là lừa Đoạn Vân Uyển một chút thôi.
So với sự lo lắng của Tiểu Liên, Tân Dữu lại vô cùng bình tĩnh: "Đừng lo, nàng ta không dám đâu. Cho dù nàng ta có thật sự đi nói, Đại thái thái biết "ta" đã nhớ lại chi tiết rơi xuống vách núi, thì có thể làm gì được ta chứ?"
Những lời đồn đại đó, đối với nàng là tấm khiên bảo vệ, còn đối với Đại thái thái lại chính là thanh gươm sắc treo trên đầu.
Đúng như Tân Dữu dự đoán, rất nhanh sau đó Đoạn Vân Uyển đã lén lút tìm đến.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Từ Kim Chi
- Chương 30: Lời mời