Chương 27: Lời ra tiếng vào

Phía trước, bên bờ một hồ nước không cao không thấp, có một nữ tử mặc váy áo màu hồng sen nhạt đang đứng quay lưng lại, lặng lẽ nhìn xuống mặt nước.

Tân Dữu nhớ rất rõ, bộ váy áo Đoạn Vân Uyển mặc khi đến thăm nàng hôm nay chính là màu này.

"Là đại cô nương!" Tiểu Liên cũng nhận ra.

Tân Dữu lập tức quyết đoán đi nấp sau một loạt giàn hoa, nhìn về phía hồ nước.

Đoạn Vân Uyển đứng bất động, dường như mặt trời gay gắt trên đầu chẳng hề ảnh hưởng đến nàng ta.

"Đại cô nương sao lại đến xem cá vào lúc này? Đến chỗ che nắng cũng không có, cũng chẳng có ai đi cùng, không sợ bị say nắng sao?" Tiểu Liên khe khẽ lẩm bẩm.

Nàng ấy đương nhiên không phải đau lòng cho đại cô nương, chỉ đơn thuần là nghĩ mãi không ra.

Tân Dữu không đáp lời, mà hồi tưởng lại cảnh tượng đó.

Chính là hồ nước trước mắt này, cũng là mặt trời chói chang thế này, chắc hẳn lúc này đang có mấy con cá chép gấm lười biếng quẫy đuôi bơi lội trong nước.

Lẽ nào chính là hôm nay?

Tân Dữu nhất thời có chút khó tin.

Đại thái thái dù có muốn diệt khẩu Đoạn Vân Uyển, thì cũng hơi nhanh quá rồi.

Thấy trán và chóp mũi Tân Dữu đã rịn mồ hôi, hai má trắng nõn cũng ửng hồng, Tiểu Liên lo lắng hỏi: "Cô nương, người nóng rồi phải không?"

Tân Dữu lắc đầu, mắt không chớp nhìn về phía hồ nước: "Không sao."

"Chúng ta có qua đó không ạ?"

"Cứ ở đây xem sao đã."

Nghe Tân Dữu nói vậy, Tiểu Liên không nói gì thêm, dù không biết cô nương muốn xem gì, cũng nhìn theo.

Nhìn một lúc, liền thấy Đoạn Vân Uyển cất bước rời đi.

Tiểu nha hoàn ngỡ ngàng nhìn Tân Dữu: "Cô nương, nàng ta đi rồi!"

Tân Dữu lấy khăn tay lau mồ hôi trán, bình tĩnh nói: "Vậy chúng ta cũng đi thôi."

Tiểu Liên: ?

Trở lại Vãn Tình Cư, Giáng Sương bưng lên hai bát đá bào, nói là nhà bếp lớn đưa tới.

Tân Dữu ăn từng miếng đá bào, lập tức cảm thấy hơi nóng tan đi không ít.

Tiểu Liên ăn còn nhanh hơn, ăn xong liền thở dài: "Ngon thật, nô tỳ được thơm lây cô nương rồi."

Tân Dữu mỉm cười: "Ta từng ăn một loại đồ lạnh gọi là sữa đông lạnh, rưới thêm mứt quả và hoa quả tươi cắt hạt lựu, vị còn ngon hơn đá bào nhiều."

Tiểu Liên nghe mà nuốt nước miếng: "Nghe tên đã thấy ngon rồi, ở đâu ăn được ạ?"

Tân Dữu hơi do dự, đáp: "Là mẹ ta làm cho ta ăn. Đợi khi nào rảnh rỗi, ta làm thử xem sao."

Ừm, chắc là sẽ thành công chứ nhỉ?

Nghĩ lại thành quả nấu nướng trước kia, Tân Dữu không mấy tự tin.

Tiểu Liên lại không nhận ra, vỗ tay nói: "Hay quá ạ, đến lúc đó nô tỳ sẽ phụ giúp người, cũng nếm thử xem sữa đông lạnh ngon đến mức nào."

Ăn xong đá bào, cơn buồn ngủ ập đến, Tân Dữu liền nằm xuống giường ngủ thϊếp đi.

Sau đó không có chuyện gì xảy ra. Ngày hôm sau trời âm u, Tân Dữu đúng giờ đến Như Ý Đường thỉnh an lão phu nhân.

Lão phu nhân trách yêu: "Bảo con nghỉ ngơi thêm mấy ngày, sao lại đến đây rồi."

Tân Dữu cười nói: "Con vốn dĩ không sao mà. Con biết ngoại tổ mẫu thương con, con cũng nhớ ngoại tổ mẫu lắm ạ."

"Con bé này, miệng lưỡi càng ngày càng ngọt." Lão phu nhân nghe vậy rất vui, ánh mắt liếc qua Kiều thị.

Trên mặt Kiều thị vẫn là nụ cười hoàn hảo không chút sơ hở.

Tân Dữu âm thầm để ý Đoạn Vân Uyển, nhận thấy phấn dưới mắt đối phương dường như hơi dày.

Là do ngủ không ngon giấc?

Đợi đến quá trưa, dù trời vẫn còn âm u, Tân Dữu vẫn sai Tiểu Liên đến hoa viên. Không lâu sau, Tiểu Liên trở về bẩm báo.

"Cô nương người đoán đúng rồi, đại cô nương quả nhiên vẫn ở đó. Nô tỳ đợi nàng ta rời đi mới trở về."

Tân Dữu gật đầu, quyết định ngày mai lại xem sao.

Ngày hôm sau trời vẫn âm u, dường như sắp mưa. Đợi đến chiều, Phương ma ma từ bên ngoài trở về.

"Cô nương, lão nô ở bên ngoài nghe được một vài lời đồn liên quan đến phủ Thiếu Khanh."

Mấy ngày nay Phương ma ma ngày nào cũng chạy ra ngoài, hôm nay cuối cùng cũng có thu hoạch.

"Lời đồn gì thế?" Tiểu Liên chạy vọt tới, ngồi phịch xuống tú đôn.

Phương ma ma đưa tay cốc nhẹ vào trán nàng ấy: "Đều tại cô nương chiều con, càng ngày càng không có quy củ."

Tiểu Liên xoa trán thúc giục: "Phương ma ma người mau nói đi ạ, cô nương đang đợi kìa."

Phương ma ma liếc nhìn ra cửa, hạ thấp giọng: "Nói gì cũng có, nhưng lời khó nghe nhất là nói nếu vị biểu cô nương của phủ Thiếu Khanh mà mất đi, thì gia tài nàng mang đến đều sẽ thuộc về phủ Thiếu Khanh hết, phủ Thiếu Khanh cũng chẳng cần phải chuẩn bị thêm của hồi môn cho nàng nữa."

Thông thường mà nói, đừng nói đến việc chiếm đoạt gia tài của Khấu Thanh Thanh, với tư cách là cô nhi đến nương nhờ nhà ngoại, đợi đến khi xuất giá, Thiếu Khanh phủ còn nên chuẩn bị cho Khấu Thanh Thanh một phần của hồi môn không thua kém gì các cô nương trong phủ.

Đây mới là cách hành xử của một gia đình tử tế được người đời công nhận. Do đó, khi Tiểu Liên khóc lóc nói ra những lời đó trước đám đông, liền dễ khiến người ta suy nghĩ nhiều.

Dưới chân Thiên tử, nơi giàu có và yên ổn, kinh thành không bao giờ thiếu những người dân rảnh rỗi đến phát hoảng và có đôi mắt tinh tường. Mặc dù bốn năm trước Khấu Thanh Thanh vào kinh lặng lẽ không một tiếng động, những người này vẫn từ xuất thân của vị biểu cô nương này mà suy đoán ra được một số điều.

Ví dụ như gia tài mang theo người của biểu cô nương, trăm vạn bạc trắng thì không ai dám nghĩ tới, nhưng mười vạn tám vạn thì vẫn dám đoán thử.

Mười vạn lạng bạc, thật là nhiều tiền!

Tiểu Liên cười lạnh: "Đâu phải là lời khó nghe nhất, rõ ràng là sự thật rành rành!"

Đến lúc này, nàng ấy càng hiểu sâu sắc hơn dụng ý của Tân Dữu khi bảo nàng ấy khóc vào ngày hôm đó.

"Còn về vị nghĩa sĩ đã cứu cô nương, lão nô cũng đã dò hỏi được thân phận của ngài ấy rồi." Khóe miệng Phương ma ma nở nụ cười, tâm trạng nhẹ nhõm đi nhiều.