Con người có trí nhớ. Nước mắt cũng vậy.
Chỉ khi không còn rơi nước mắt nữa, ta mới dần quên được vì sao ngày xưa mình từng khóc đến cạn kiệt.
“Được, con hứa với mẹ.”
Giản Hi ngẩng đầu, nước mắt lùi ngược về mắt.
*
Một tờ bài làm trắng tinh.
Thậm chí tên cũng không có.
Vân Chi rút tờ giấy đó ra, đặt lên đầu chồng bài, cầm bút đen viết tên “Giản Hi” ở góc trái phía trên.
Rồi đổi sang bút đỏ.
Từ câu trắc nghiệm đầu tiên, cô bắt đầu viết từng bước giải chi tiết, điền kín cả mặt giấy. Biết Giản Hi không có kiên nhẫn, sợ cô đọc không hiểu nếu chữ rối, nên từng nét viết đều cực kỳ ngay ngắn, không hề nối nét như thói quen bình thường.
Cả tờ bài làm, phủ kín một màu đỏ.
Triệu Tinh đến thu bài, cô chỉ giữ lại tờ của Giản Hi.
Đích thân mang vào lớp trả lại.
Nhưng phát hiện Giản Hi không có mặt.
“Giản Hi đâu rồi?”
Vân Chi hỏi An Dương.
“Cô ơi, bạn ấy xin nghỉ rồi ạ.”
Sao lại xin nghỉ?
Không khỏe?
Hay là vì cảm xúc?
Vân Chi hỏi tiếp: “Em biết bạn ấy đi lúc nào không?”
“Bạn ấy quay lại một lúc vào tiết bốn, xong xách cặp đi luôn ạ.”
“Ừ, cô biết rồi.”
Cô kẹp tờ bài làm đã gấp đôi vào dưới sách của Giản Hi, rời khỏi lớp. Cơn gió nóng quét qua đôi mắt mỏi nhừ của cô, đứng trên hành lang nhìn xuống sân thể dục rộng thênh thang, cô khẽ thở dài.
[Tiểu Giản, tối nay mẹ có việc, không về. Con nhớ khóa cửa kỹ nhé.]
Kim đồng hồ tí tách, đã mười một giờ khuya.
Giản Hi khát nước, lê dép ra phòng khách, rót một ly nước.
Vừa ngửa cổ uống, cô chợt nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ từ ngoài cửa vọng lại.
Giờ này rồi, ai mà còn lén lút đi lại?
Trịnh Toàn từng nhắc đến gần đây có người trong nhóm cư dân nói qua camera an ninh thấy có kẻ trộm lẻn vào khu.
Chẳng rõ là người hay ma.
Cứ mở cửa ra là biết.
Giản Hi không hề sợ. Cô đẩy cửa ra.
Đèn cảm ứng “tách” một tiếng bật sáng.
Ánh sáng chiếu xuống là Vân Chi đang ngồi bệt dưới đất.
Cô tựa đầu vào tường, sắc mặt trắng bệch, trông vô cùng khó chịu.
Giản Hi vô thức cau mày.
“Cô sao vậy?”
Vân Chi cắn răng chịu đựng, cố nặn ra một nụ cười với cô.
“Không sao.”
“Không sao?” Giọng Giản Hi có phần bực bội.
Cô khoanh tay tựa vào khung cửa, ánh mắt nhìn Vân Chi chứa ba phần thờ ơ, ba phần mất kiên nhẫn, ba phần muốn mặc kệ.
Còn một phần còn lại là gì?
Là một nỗi buồn, không thể tự mình kìm nén?
Chỉ một phần thôi. Nhưng nó như phản chiếu cả trăm, cả ngàn lần trong đáy mắt Vân Chi. Đôi mắt cô lạc hướng, đôi môi tái nhợt run lên bần bật.
“Tiểu Giản…”
Cả người cô đang run rẩy, ngay cả giọng nói cũng thế.
“Nói đi.” Giản Hi bắt đầu khó chịu thật sự.
Vân Chi cúi đầu, tóc mái xõa xuống, mồ hôi lạnh túa ra, từng đường gân máu nơi thái dương đều hiện rõ mồn một.
Im lặng. Lại thêm một tầng im lặng.
Không biết bao lâu.
Đèn cảm ứng tắt phụt.
Giản Hi không muốn phí thời gian đứng đây với cô nữa, cô định đóng cửa.
Cánh cửa vừa “cọt kẹt” vang lên
Vân Chi ôm bụng, run rẩy đứng dậy.
Cô như sợ Giản Hi sẽ bỏ đi mất, giọng yếu ớt vô lực: “Đau dạ dày…”
“Tiểu Giản, chị… chị đau dạ dày…”
Âm thanh pha chút nghẹn ngào mơ hồ, kéo chân Giản Hi lại.
Vân Chi từng bước từng bước tiến đến, khoảng cách giữa hai người ngày càng gần.
Gần đến mức Giản Hi có thể ngửi thấy mùi rượu nhè nhẹ trên người cô.
“Cô uống rượu?”
Ngay chính Giản Hi cũng không nhận ra, giọng điệu của mình mang theo bao nhiêu phần trách móc.
“Uống một chút thôi.”
“Tự tìm đường chết.”
Vân Chi tựa người vào cạnh cửa, gắng gượng chống đỡ thân thể đang rã rời.
Ánh mắt ươn ướt, nhìn cô không chớp: “Tiểu Giản, chị đau lắm…”
“Đau dạ dày thì về nhà uống thuốc. Ở đây tôi đâu có thuốc đau dạ dày cho cô.”
“Chị không còn nhà nữa.” Vân Chi thì thầm.
“Cô nói gì cơ?”
Tay Vân Chi khẽ nhấc lên, thận trọng móc ngón tay vào giữa hai chiếc khuy cuối cùng trên áo ngủ của Giản Hi.
“Chị nói… chị vừa dọn về đây hai ngày trước, còn chưa kịp cài vân tay mở cửa. Tối nay công ty chị Nhân có sự cố, sếp gọi chị ấy tăng ca… Bây giờ… chị vào không được.”
Một câu dài ngoằng, nói xong cô gần như không thở nổi.
Chưa cài vân tay? Còn mật khẩu thì sao?
Vở kịch vụng về đến không thể vụng hơn.
Cô ta muốn gì Giản Hi không lạ.
“Không cài vân tay thì nhập mật khẩu.”
“Chị không biết mật khẩu.”
“Tôi biết.”
Không để ý vẻ mặt kinh ngạc của cô, Giản Hi vượt qua, bật sáng bảng số mật mã. Ngón tay vừa chạm được mấy nút thì
Hơi thở nóng rực dán sát sau lưng. Vai chợt trĩu xuống.
Vân Chi tựa trán vào vai cô.
“Tiểu Giản, đừng đẩy chị… đừng đẩy chị ra.”
Hơi thở nồng nhiệt của Vân Chi dán chặt nơi cổ, khiến cả người Giản Hi đông cứng như một cỗ máy vô cảm.
Là thích? Là ghét?
Chính cô cũng không biết.
Nhưng cảm xúc thì vẫn sống động dù là đen hay trắng, đều nằm trong bàn tay đang siết lại càng lúc càng chặt.
Từng giây từng phút, cô đều muốn đẩy người kia ra, dùng hết sức đẩy ra thật xa.
Cô không muốn biến thành kẻ vũ phu.
Chỉ đành chậm rãi nhắm mắt, điều chỉnh nhịp thở.
“Cô rốt cuộc muốn gì?”
“Tiểu Giản…” Giọng Vân Chi khàn đυ.c: “Chị thật sự rất khó chịu…”
“Khó chịu thì về nhà uống thuốc!”
Giản Hi lại định bấm tiếp mật mã, ngón tay chỉ còn cách nút # một cái chạm, thì bị một bàn tay luồn từ phía sau eo cô, đặt lên mu bàn tay cô.
“Dạ dày đau… tim còn đau hơn.”
“Liên quan gì đến tôi…”
Câu nói của cô bị cắt ngang.
Vân Chi kéo cô xoay người lại, dắt bàn tay cô đặt lên ngực mình.
“Tiểu Giản, chị rất nhớ em… em nghe thấy không?”
Cách một lớp váy mỏng.
Giản Hi nghe thấy “Thình.”
“Thình thịch thình.”
“Thình thình.”
Nhịp tim hỗn loạn và dữ dội của Vân Chi, đập thẳng vào lòng bàn tay cô.
Nghe thấy rồi.
Loại nhịp tim như vậy, chính là tiếng gọi của nỗi nhớ ư?