Chương 8

Vân Chi thử cầm cổ tay cô.

“Dù chỉ làm một câu thôi cũng được, đừng ngủ nữa…”

Cô cầm lấy tay Giản Hi, không chịu buông, miệng vẫn thì thầm dỗ dành bên tai.

“Tinh Tinh, cách nghĩ của em rất tốt, nhưng cô thấy cách giải này tuy đơn giản hơn, nhưng dễ mắc lỗi hơn.”

“Ừ, đúng rồi, cho cô mượn bút, cô vẽ lại cho em xem nhé…”

Sự dịu dàng ấy, lặp đi lặp lại, xen kẽ trong tai Giản Hi.

Trong một khắc, cô không phân biệt nổi Vân Chi đang nói với ai.

Từ khi Vân Chi xuất hiện, những cảm xúc hỗn loạn bị cô cố nén lại rốt cuộc bùng nổ.

“Cô phiền quá rồi đấy!” Giản Hi bật dậy, giọng bực bội, hất mạnh tay Vân Chi ra.

Lực hơi mạnh.

Vân Chi làm sao chịu được, loạng choạng lùi về sau, nếu không nhờ hai bạn học phía sau đỡ kịp, chắc đã ngã ngửa ra sau rồi.

“Cô không sao chứ?”

“Không sao.” Vân Chi cố gắng giữ vững giọng mình.

Vân Chi cắn môi, lặng lẽ nhìn Giản Hi người vẫn chưa gạt được lửa giận trong mắt thật lâu, sau đó không một tiếng động, cô tách khỏi tay hai học sinh đang đỡ mình.

Không khí trong lớp lập tức trở nên nghiêm túc.

Giản Hi là kiểu học sinh có cá tính lạnh lùng, dù hay trốn học, làm những chuyện học sinh cấp ba không nên làm, nhưng đối với giáo viên, cô chưa từng thiếu tôn trọng.

Vậy mà giờ cô lại đối xử với Vân Chi theo cách tệ đến thế, nhìn cô bằng ánh mắt lạnh tanh như có thể xé toạc tất cả.

Quan trọng là giáo viên mới này trông yếu đuối, dễ bắt nạt như vậy, rốt cuộc là thật lòng không so đo, hay là không dám so đo?

Chỉ nhẹ nhàng buông một câu: “Giản Hi, em ra ngoài với cô một chút.”

Tới cửa lớp, Vân Chi quay đầu lại, nhìn Giản Hi vẫn ngồi yên một chỗ, ánh mắt rủ xuống, giọng nhạt đi: “Triệu Tinh, em trông lớp giúp cô. Hết tiết, thu bài mang đến văn phòng.”

Không gọi "Tinh Tinh" nữa, mà gọi Triệu Tinh.

Cả lớp đều tưởng Giản Hi sẽ mặc kệ, để Vân Chi đứng ngoài một mình.

Vậy mà, cô lại đứng dậy ra ngoài.

Cả đám vểnh tai lên.

Muốn nghe lén xem hai người nói gì.

Cửa sổ mở, cửa lớp cũng mở, vậy mà chẳng nghe được tiếng nào.

Năm phút sau, có người nhìn thấy qua khung cửa sổ họ một trước một sau rời khỏi tầm nhìn.

Giản Hi đi sau Vân Chi, trong lòng là ngọn lửa thiêu đốt mãi không tắt.

Là giận, là ghen, là hận.

Hay là tất cả trộn lẫn thành một khối đặc quánh, chính cô cũng không phân rõ.

Rõ ràng chỉ muốn tránh xa Vân Chi, vậy mà lại bước theo cô.

Là đang nhún nhường sao?

Không phải.

Năm phút trước đó.

Giản Hi nhìn chỗ khác, còn Vân Chi nhìn cô.

Cô không nói gì, còn Vân Chi lại nói một câu.

Không hiểu ánh sáng lúc ấy vì sao bỗng trở nên ảm đạm, giọng Vân Chi khàn khàn như thể thở không nổi.

“Em nỡ để chị khóc ở đây thật sao?”

Chính câu nói ấy, cũng như lúc Vân Chi tự rút khỏi tay người khác, hay việc cô chuyển từ gọi “Tinh Tinh” sang “Triệu Tinh”, đã tạm thời xoa dịu cơn giận trong lòng Giản Hi.

Trước khi lý trí bị cảm xúc nhấn chìm hoàn toàn cô đã chọn bước theo.



Mỗi tầng trong trường đều có một phòng học nằm ở góc được dùng làm kho chứa, chất đầy sách cũ và bàn ghế hỏng.

Vân Chi vào trước.

Giản Hi không bước hẳn vào, đứng ngoài cửa, mặt đầy những biểu cảm nhỏ nhặt, báo hiệu tâm trạng lúc này cực kỳ bồn chồn.

Vân Chi quay lưng lại, ngẩng đầu hít sâu, mãi mới lấy lại được nhịp thở, rồi xoay người, nói: “Giản Hi, em giận chị, oán chị, đều là chuyện nên làm. Đó là điều chị nợ em.”

“Nhưng… nhưng đây là trường học. Chị không chỉ là chị của em, mà còn là giáo viên của em. Chị đang làm việc, chị rất cần công việc này.”

“Vậy nên, chúng ta có thể đừng để tình cảm riêng ảnh hưởng đến việc ở trường được không?”

Giản Hi ngẩng đầu nhìn góc trần nhà phủ đầy mạng nhện, một con nhện chết nằm ngửa bụng trên lưới, chân vắt vẻo như đang chờ người phát hiện.

“Được thôi, tôi có thể nghe lời cô.”

“Thật chứ?”

Giản Hi cười nhạt: “Nhưng, cô phải gỡ con nhện kia xuống trước đã.”

Vân Chi ngẩng đầu lên nhìn, sắc mặt lập tức trắng bệch.

“Sao? Không dám à?” Giản Hi cười nhạt: “Thế thì thôi.”

Vân Chi xoa xoa cánh tay nổi da gà, cố nén không để lộ nỗi sợ: “Em rõ ràng biết là chị...”

“Thì ra cô cũng hiểu có những cảm xúc là không thể khống chế.”

Giản Hi chẳng buồn nấn ná một giây.

Vân Chi gọi giật: “Niên Niên!”

“Rốt cuộc cô muốn tôi phải nói bao nhiêu lần nữa? Tôi tên là Giản! Hi!”

Tiếng hét ấy chứa đựng cả sự tuyệt vọng bị đè nén.

Năm năm.

Bản lĩnh nhẫn nhịn của cô, khâu vá từng mảnh để giữ bình tĩnh, cuối cùng đã rách toạc rồi bùng nổ.



Giản Hi đẩy cửa văn phòng hiệu trưởng.

Trịnh Toàn đang tưới mấy chậu cây xanh đặt trong phòng.

Thấy cô, bà không bất ngờ: “Giờ đang là tiết học, con không ở lớp, tới đây làm gì?”

Giản Hi ngồi xuống ghế sofa, trầm mặc rất lâu.

“Mẹ, con thật sự không thích trường học. Thật sự không muốn học nữa.”

Từ trước đến giờ, khi ở trường, cô chưa từng gọi Trịnh Toàn là "mẹ".

Cho thấy lần này cô rất nghiêm túc.

Trịnh Toàn không vì câu nói đó mà dừng tay.

“Tiểu Giản, mẹ luôn tôn trọng mọi lựa chọn trong cuộc sống của con. Mẹ không cho phép con bỏ học không phải vì mẹ độc đoán muốn điều khiển cuộc đời con.”

“Con biết mà, trên đời này chẳng ai mong con sống tốt hơn mẹ đâu.”

“Mẹ chỉ sợ, sau này con sẽ hối hận.”

“Thật đấy, Tiểu Giản, con cố thêm chút nữa đi, chúng ta cùng cố thêm chút nữa, được không?”

Giản Hi đứng dậy, bước đến gần bà.

Ánh mắt vô hồn, sắc mặt nhợt nhạt.

Rồi đột nhiên cô khuỵu xuống.

“Tiểu Giản!”

Trịnh Toàn hốt hoảng, vội vàng đỡ lấy con gái tim đau như bị bóp nghẹt.

Cô gục vào cánh tay Trịnh Toàn, thở dốc từng nhịp.

Trịnh Toàn nhẹ nhàng vuốt lưng cô, giúp cô điều hòa hơi thở.

“Tiểu Giản, tháng Một là sinh nhật mẹ.” Giọng bà mềm đi rõ rệt : "Mẹ muốn được tổ chức một sinh nhật thật trọn vẹn. Con cố gắng học cho hết nửa học kỳ này đi… Nếu như sau đó, việc ở trường vẫn khiến con cảm thấy đau khổ, ngột ngạt, không thể chịu nổi… mẹ đồng ý cho con nghỉ học.”