Chương 7

Cô vừa dừng lại, bước chân phía sau vẫn lẽo đẽo theo dường như cũng dừng luôn.

Những đứa kiểu An Dương muốn làm quen mỗi ngày có cả đống, Giản Hi đến liếc mắt còn chẳng buồn. Có đôi khi tâm trạng tốt, cô hờ hững phun một làn khói cũng đủ để bọn chúng sướиɠ cả ngày.

Hôm nay là Giản Hi mù, hay là đám kia đang mơ?

Giản Hi vậy mà lại nhoẻn cười với cậu bạn gầy nhom kia: “Được đấy.”

“Giản Hi thích kiểu này á?”

“WTF, thế là tôi thất tình rồi.”

“Đm tôi thua thằng đó thật à?”

An Dương đơ người, lấy tay quệt mồ hôi đang rịn ra trán.

“A...”

“Còn không mau?” Giản Hi nghiêng đầu liếc cậu.

“À à, được, được!” An Dương cuống cuồng leo lên xe, nghiêng người chờ cô ngồi sau.

Ánh nắng sớm xuyên qua từng kẽ lá chiếu lên người Giản Hi, làn da trắng lạnh như tuyết được phủ thêm ánh vàng lấp lánh. Cô ngồi lên yên sau, tóc dài tung bay, mang theo mùi hương dịu nhẹ của dầu gội.

Ở nơi đó một góc không ai để ý có người vẫn đứng nhìn mãi.

Vân Chi đưa tay dụi mắt. Ánh sáng mà cô cố siết chặt trong lòng bàn tay, rốt cuộc vẫn chảy qua từng kẽ ngón tay mà tan biến.

Suốt cả buổi sáng.

Số lần An Dương len lén nhìn Giản Hi, so với mấy ngày trước tăng gấp mấy lần.

Cả trường đều biết sáng nay chính cậu chở Giản Hi đến cổng trường.

Tiết một còn chưa hết, tin tức đã truyền tới tai Trương Hồng Ba.

Vừa hết tiết, cả hai liền bị gọi vào văn phòng.

Trương Hồng Ba thao thao bất tuyệt mắng như hát.

Giản Hi đứng trước mặt cô, ánh mắt lại không ngừng liếc về phía người phụ nữ đang quay lưng lại chấm bài kia.

Một nốt ruồi đỏ nhạt nằm sau vành tai người đó như vết nhòe trên nền trắng thuần khiết, là sự gợi cảm lặng thầm trong vẻ nghiêm túc, là cái móc sắt nhỏ xíu đóng giữa tim, kéo căng trái tim người nhìn.

Giản Hi lập tức dời mắt, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

“Bị nhiều bạn thấy như vậy, ảnh hưởng không tốt đâu. Thôi, sau này đừng thế nữa nhé.” Trương Hồng Ba thổi nhẹ ngụm nước nóng, xem như kết thúc bài giáo huấn.

Giản Hi xoay người định rời đi.

Khoảnh khắc ánh mắt vô tình lướt qua, cô thấy Vân Chi người nãy giờ đang ngồi chấm bài cũng đứng dậy.

“Giản Hi, giúp cô lấy cái máy tính.”

Bước chân Giản Hi khựng lại trong một thoáng, rồi vẫn đi thẳng.

Coi như không nghe thấy.

Vân Chi mím môi, l*иg ngực phập phồng khe khẽ, rồi khẽ thở dài một tiếng.

Cô không nhờ ai khác giúp.

Hai người gần như bước vào lớp cùng lúc.

Vân Chi ôm chồng đề kiểm tra, chia đều từng xấp, học sinh hàng đầu nhận rồi lần lượt chuyền xuống.

“Các em gấp sách lại nhé, tiết này làm một bài kiểm tra.”

“A!” Tiếng than vãn đồng loạt vang lên.

Vân Chi giơ tay làm động tác “xuống”, tiếng oán than nhỏ lại đôi chút, nhưng vẫn có đứa không nể mặt cô.

Tờ đề cuối cùng truyền đến tay Giản Hi, chỉ còn một bản.

Cô không thèm quay đầu, tiện tay quăng đề từ vai ra sau, đáp lên bàn bạn ngồi sau.

An Dương rụt rè nhỏ giọng: “Cùng… cùng bàn, cậu… không cần đề à?”

Giản Hi không phản ứng.

Nhiệt tình vỗ vào mặt lạnh, với một người nhát gan như An Dương, chắc phải mất cả ngày mới hồi phục được.

Cậu đỏ bừng cả mặt, không biết còn tưởng đang ngượng ngùng vì tỏ tình.

Từ trên bục, Vân Chi thấy rõ hết.

Một bạn ngồi hàng cuối đưa đề thừa lên bục.

Đề được đếm sẵn từ đầu, không thể dư được.

Vân Chi hỏi: “Có bạn nào chưa nhận được đề không?”

Hỏi mãi không ai đáp.

Mấy bạn ngồi đầu quay lại nhìn, ánh mắt đồng loạt dừng trên một người.

Giản Hi cúi đầu, mặt không cảm xúc.

Vân Chi cầm đề và cây bút bước xuống bục.

Gấu váy vướng chút phấn bảng, nhưng nét mặt cô vẫn hiền hòa, không chút giận dữ. Như đang chiều một con mèo lười, cô bước tới cạnh bàn Giản Hi.

Tự nhiên thu dọn sách tiếng Anh của tiết trước còn bày giữa bàn cho cô.

Nhìn không khác gì mấy bà mẹ hay dọn bàn học cho con trai nghịch ngợm, cẩn thận tới mức chỉ thiếu nước làm bài giùm luôn thôi.

Vân Chi trải tờ đề ngay ngắn lên bàn Giản Hi, rồi từ tốn đẩy bút về phía cô.

Hai tay chống nhẹ lên mép bàn, hơi cúi xuống, mắt quan sát biểu cảm của cô, giọng thì nhẹ như gió thoảng: “Chỉ làm bài này thôi, được không?”

Tóc buộc sau khẽ đổ nghiêng, lướt qua vùng cổ trắng mịn đang lấm tấm mồ hôi. Cô thở nhè nhẹ, ngay lúc Giản Hi ngẩng lên nhìn.

“Không làm.” Giản Hi thẳng thừng đáp, không chút khách khí.

“Sao không làm?”

“Không muốn làm.”

Vân Chi vẫn giữ nguyên tư thế cúi người, ánh mắt bám lấy đôi mắt đang cố tránh né của cô.

“Nghe lời đi mà.”

Giọng nói rất dịu dàng, khàn nhẹ, như thể sợ làm Giản Hi hoảng sợ.

Đến người mù cũng nhận ra, cô giáo Vân này đang nhẹ nhàng dỗ dành Giản Hi.

Quả nhiên, người đẹp thì được ưu ái khác hẳn.

Nhưng suy nghĩ ấy nhanh chóng bị chính cô phủ định.

“Cô Vân ơi!” Tổ trưởng môn Toán Triệu Tinh ngồi bàn đầu giơ tay gọi lớn.

Cô bé mắt long lanh như chính cái tên của mình.

Vân Chi bị Giản Hi làm khó không biết nói gì, đành tạm thời quay đi.

Cô bước tới bên cạnh Triệu Tinh, một tay chống bàn cô bé, tay kia đặt lên bàn sau, cúi người xuống.

Tư thế ấy vừa hay vòng tròn Triệu Tinh lại trong tay cô.

“Có chuyện gì vậy, Tinh Tinh? Gặp chỗ nào khó hả?” Giọng cô, dịu dàng y hệt như lúc nói chuyện với Giản Hi.

Tinh Tinh.

Thì ra cô giáo Vân không thiên vị ai, mà dịu dàng với tất cả mọi người như nhau.

Dịu dàng, nhẫn nại, bao dung như chia đều cho từng người.

Chân mày Giản Hi khẽ nhíu lại.

Triệu Tinh hỏi một lèo gần mười phút.

Lúc Vân Chi đứng thẳng dậy, lưng khẽ chùn xuống vì mỏi.

Cô không nghỉ chút nào, chỉ xoa nhẹ eo rồi lại quay về phía Giản Hi đang gục xuống bàn.

“Giản Hi.”

Cô nhẹ nhàng đẩy cô, không tỉnh.

Lại đẩy.

“Giản Hi, còn chưa đầy nửa tiếng là hết giờ rồi, em định không làm lấy một câu nào à?”

Giản Hi vẫn không nhúc nhích.