“Ngày thứ tư.”
“May mà mai là thứ Sáu, một tuần trốn đúng bốn buổi, không dư không thiếu.”
Giản Hi khẽ bật cười.
“Cười đi, may mà mẹ con là hiệu trưởng.”
Giản Hi hơi ngửa đầu : "Thật ra cũng chẳng phải chuyện gì tốt đẹp đâu.”
“Sao lại không?”
“Ở nhà với đến trường có khác gì nhau đâu.”
“Ô hô, là đang chê mẹ lắm lời đấy à?”
“Không có.”
Trịnh Toàn lườm một cái, than vãn: “Tiểu Giản à, mẹ thật sự không hiểu nổi, sao con lại ghét đi học đến thế?”
Giản Hi bình thản đáp: “Chỉ là không thích.”
“Không thích thì cũng ráng chịu đi, dù sao cũng còn một năm nữa thôi. Sang năm thi đại học, mẹ cắn răng chịu đựng thêm chút, là được giải thoát rồi.”
“Chịu đựng là mẹ chịu à? Không phải con mới là người chịu đựng hả?”
“Hừ.”
“À mà mẹ này, có cái đơn cần phụ huynh ký.”
Chuyện này cô đã quên mất mấy ngày, Trương Hồng Ba nhắc mãi. Nói cả lớp nộp hết rồi, chỉ còn mình cô.
Cô thấy phiền nên đã tự ký đại.
Nhưng Trương Hồng Ba vừa nhìn đã biết là giả, nói đây là giấy tờ quan trọng, nhất định phải có phụ huynh ký.
Trong trường không ai biết quan hệ mẹ con giữa Trịnh Toàn và Giản Hi.
Trịnh Toàn là hiệu trưởng, nếu lộ ra, rất dễ gây rắc rối, nên hai mẹ con quyết định giữ kín.
“Như thường lệ, ăn cơm xong mang ít hoa quả sang nhà chị Nhân, nhờ chị ấy ký hộ nhé.”
“Vâng.”
Cốc cốc.
“Chị Nhân ơi~”
Chu Nhân nhiệt tình kéo Giản Hi vào nhà: “Tiểu Giản đến rồi à, mau vào đi! Mấy hôm rồi không thấy, nhớ em muốn chết luôn!”
Cô mở tủ, lấy ra một đôi dép cho Giản Hi thay.
Giản Hi liếc mắt, vô tình thấy trong tủ có mấy đôi dép đôi, nhưng không để tâm.
Vào nhà, cô đặt dĩa trái cây lên bàn trà.
“Đến chơi là vui rồi, mang gì theo thế!”
“Thật ra là có việc nhờ chị Nhân đây ạ.” Giản Hi cười cười, trải tờ đơn ra, gắn nắp bút lên thân, cùng đẩy qua chỗ Chu Nhân đang ngồi.
“Giáo dục an toàn cho học sinh trung học...”
Giọng lẩm bẩm của Chu Nhân càng lúc càng nhỏ, rồi bị tiếng nước chảy róc rách từ phòng tắm át đi.
Giản Hi chợt nhận ra trong nhà có người.
Ánh mắt cô lướt khẽ qua phòng khách, trong lòng đã đoán ra vài phần.
Hai cốc sứ đôi, hai gối ôm đôi, trong căn phòng này, thứ gì cũng có đôi có cặp.
Một tuần trước nơi này vẫn chưa như vậy. Từ lúc Giản Hi dọn về sống cạnh, Chu Nhân vẫn luôn độc thân.
Vậy nên...
Cô không hỏi.
Hai người trò chuyện một lát, rồi Giản Hi đứng dậy về nhà.
Chu Nhân tiễn ra tận cửa.
Lúc Giản Hi đang thay giày ở cửa, người trong phòng tắm bước ra.
Vừa ngẩng đầu, cô liền chạm phải một đôi mắt dịu dàng phủ hơi nước mờ ảo.
“Niên Niên?” Giọng nói mang theo một chút bất ngờ.
Giản Hi lại liếc sang hai chiếc cốc đôi kia, ánh mắt dừng lại hai giây rồi dời đi. Giọng cô lạnh băng: “Đã nói rồi, tôi tên là Giản Hi.”
Vân Chi bước tới, vội vàng gọi: “Giản…”
Những lời còn lại bị chặn lại sau cánh cửa phòng đóng “rầm” một tiếng, không còn lọt được vào tai Giản Hi nữa.
“Tiểu Giản, Tiểu Giản!”
Trịnh Toàn đuổi theo cô con gái vừa bước vào nhà đã tỏa ra áp suất thấp rõ rệt.
Giản Hi sắc mặt u ám, trước khi vào phòng ngủ còn buông lại một câu: “Mẹ, con không sao.”
“Thật sự không sao hả?” Trịnh Toàn lẩm bẩm.
Theo kinh nghiệm nhiều năm, mỗi khi Giản Hi nói “không sao”, thì nghĩa là rất “có chuyện”.
Sáng hôm sau.
Trịnh Toàn nhìn con gái đang yên lặng ăn sáng ở phía đối diện: “Tiểu Giản, con thấy không khỏe à?”
Giản Hi lắc đầu thật chậm.
“Nếu mệt thì cứ ở nhà nghỉ, mẹ gọi chị Nhân xin phép cho con.”
Vừa nhắc đến Chu Nhân, chiếc thìa trong tay Giản Hi đυ.ng vào thành bát sứ, phát ra một âm thanh chói tai.
Cô uống liền ba hớp, cạn bát cháo: “Con đi học.”
Mới hơn sáu giờ sáng.
Tự dưng hôm nay lại hăng hái đi học vậy sao?
Trịnh Toàn nhìn theo bóng lưng con gái, không hiểu ra sao.
Thang máy dừng ở tầng 30, Giản Hi đang đứng chờ thang đi xuống.
Chưa được bao lâu, cửa căn hộ bên cạnh mở ra.
“Đi đường cẩn thận nha, Chi Chi. Tối tan làm, chị tới đón em.”
“Vâng, tối gặp nha.”
Giản Hi nghe thấy, nhưng không có bất kỳ phản ứng nào. Cô bước vào thang máy, hoàn toàn không có ý định đợi Vân Chi.
Vân Chi vừa nói xong với người trong nhà, quay lại liền thấy cửa thang máy sắp khép lại, vội vàng ấn nút.
Cửa thang máʏ яυиɠ nhẹ, rồi khựng lại ở trạng thái nửa khép nửa mở.
Qua khe cửa không tới mười phân ấy, Vân Chi thấy rõ Giản Hi đang ấn giữ nút trong thang máy cố tình không để cửa mở ra.
Cô không muốn đi chung thang máy với Vân Chi.
Vân Chi không cố chấp níu kéo, cô buông tay, đứng nhìn Giản Hi dần khuất khỏi tầm mắt, nhìn thang máy chạy xuống từng tầng.
Không sao cả. Sẽ sớm gặp lại thôi.
Không sao cả. Thang máy rồi cũng sẽ lên lại mà.
Giản Hi cắm tai nghe bước đi. Nhạc trong tai rất nhỏ, đến mức cả tiếng gió luồn qua khe hở cũng nghe được. Càng dễ nhận ra tiếng bước chân phía sau lúc nhanh lúc chậm.
Chậm là vì quen. Nhanh là vì muốn theo kịp cô.
Giản Hi giật tai nghe xuống, dây tai nghe rũ trên cổ.
Thật sự rất phiền.
Mấy nam sinh xung quanh cưỡi xe đạp vây lấy cô như bảo tiêu, xe chạy nghiêng ngả, cứ ngoái đầu nhìn cô mãi.
Cũng chẳng phải lần đầu bị bám theo, chúng nó đều biết tính cô, nên không ai dám mở miệng bắt chuyện.
Vậy mà An Dương không biết lấy đâu ra dũng khí, đẩy xe đuổi kịp Giản Hi, lí nhí nói: “Cùng... cùng bàn, cậu có mệt không, có... có cần...”
Nói cà lăm tới độ làm Giản Hi bực thêm.
Cô dừng lại, ném cho cậu ta một ánh nhìn mất kiên nhẫn: “Cậu rốt cuộc muốn nói gì?”
An Dương gầy gò đen nhẻm, cúi rạp người đẩy xe, đứng còn chưa tới vai Giản Hi cao 1m73.
Giản Hi dù mặt không biểu cảm, nhưng chịu nói chuyện với cậu, An Dương vẫn sướиɠ rơn như trúng số.
“Cậu có muốn... tớ chở cậu đi không?”