Chương 5

“Mỹ nữ, đi một mình à?” Một gã đàn ông cười nhạt, huýt sáo về phía nàng, còn tạo dáng tự tin.

“Biến.” Giản Hi lạnh lùng đáp.

“U, em gái cá tính ghê, anh thích!”

Giản Hi nhíu mày.

Vai cô chợt bị ai đó vỗ nhẹ từ phía sau.

Động tác rất khẽ, rất kiềm chế, chạm một chút rồi rụt lại ngay.

Tưởng là đồng bọn của tên kia, Giản Hi quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh đủ khiến người ta khϊếp đảm.

Phía sau, Vân Chi hơi lùi lại nửa bước.

“Sao lại là chị?” Giản Hi thở dài, giọng đầy bực bội.

“Niên Niên, cuối cùng em cũng chịu nói chuyện với chị rồi.”

“Tôi tên là Giản Hi.”

Vân Chi khựng lại vài giây, rồi mỉm cười: “Được, Giản Hi.”

Giản Hi không buồn nhìn cô ấy, cứ thế bước đi, kẹp điếu thuốc trên tay, làn khói vấn vít, như cần một hơi thuốc để xua bớt bực bội trong lòng. Vừa đưa tay lên...

Vân Chi liền kéo vạt áo cô: “Khi nào em học hút thuốc vậy?”

“Việc của tôi, không cần chị lo.”

“Giản Hi, hút thuốc hại sức khỏe, bớt đi một chút.” Vân Chi cắn môi.

Cô ấy không nói đừng hút, cũng không ép cô bỏ hẳn. Chỉ dịu giọng nói bớt đi một chút.

Năm năm không gặp, Vân Chi vẫn đối với Giản Hi như thế, chưa từng thay đổi.

Chỉ là Giản Hi đã khác.

Ngày trước, cô thấp hơn Vân Chi một cái đầu, giờ đã cao hơn nửa cái đầu.

Khuôn mặt vẫn còn chút nét của ngày bé, nhưng những thứ khác, không còn là cô bé từng cùng Vân Chi nương tựa nhau.

Ngày đó, tóc cô đen nhánh suôn mượt, tai chưa bấm khuyên, thân hình chưa phát triển hẳn, càng không có ánh mắt xa cách như bây giờ.

“Giản Hi, chậm chút đi, chị không theo kịp.”

Giản Hi dập tắt điếu thuốc, quay đầu lạnh lùng: “Tôi bảo chị theo sao?”

“Em không muốn cho chị theo ư?”

Giản Hi khẽ cụp mắt, xem như trả lời.

Vân Chi quả thật không theo nữa, đứng nguyên tại chỗ, nhặt tàn thuốc cô vứt xuống đất, không bước thêm một bước.

Giản Hi mặt lạnh đẩy cửa nhà.

“Về rồi à! Mau rửa tay đi!” Tiếng từ bếp vọng ra.

“Ừ.”

Giản Hi rẽ vào nhà vệ sinh, vòi nước chảy xối xả, nàng chà tay như phát tiết, rồi tiện tay vốc một ít bọt xoa lên gương, ngón tay chọc mạnh... “Bốp”, bong bóng vỡ tan.

Khóe môi khẽ nhếch lên không chút cảm xúc.

“Sao còn chưa rửa xong? Muốn mẹ vào giúp không đấy?”

“Xong rồi, ra đây.” Giản Hi bước ra.

Trịnh Toàn đang đeo tạp dề từ bếp đi ra: “Hôm nay sao về sớm thế?”

“Mệt.”

“Trốn học thì không mệt à?” Trịnh Toàn đùa, ngồi xuống đối diện nàng.

“Không.”

Trịnh Toàn gắp thức ăn cho cô: “Tiểu Giản, biết không, hôm nay là ngày thứ mấy trong tuần con trốn học đấy?”