Chương 4

Trở lại phòng học, hiếm hoi cô mới nhìn thoáng qua thời khóa biểu.

Hôm nay không còn tiết Toán.

Không muốn lại nhìn thấy người đó nữa.

Vùi mặt vào khuỷu tay, cô nhắm mắt lại, nhưng tâm trạng phiền muộn lại không cách nào bình tĩnh được.

Trái tim đã chết lặng từ lâu bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Dù không phải chuyện gì tốt, nhưng theo một góc độ nào đó mà nói, không phải cũng giống như được hồi sinh sao?

Đối với một kẻ không hứng thú học hành như cô, thời gian ở trường vốn không quá khó chịu.

Bắt đầu từ lớp 12, trường có thêm tiết tự học buổi tối, nhưng chỉ là tự nguyện, muốn đi cũng được, không đi cũng chẳng sao.

Giản Hi nhìn quanh căn phòng học, tùy tiện nhét đại hai cuốn sách, khoác cặp lên vai định bước ra ngoài.

Cửa còn chưa kịp bước qua...

Tiếng bước chân từ bên ngoài ép cô phải lui lại.

Giản Hi vốn không phải kiểu dễ bị động như vậy.

Thế nhưng động tác ấy lại là bởi vì người kia đứng trước mặt.

Nó không giống một sự lựa chọn có ý thức, mà càng giống như ký ức của cơ bắp.

Điều này thật khó tin.

Ánh nắng rực rỡ chiếu qua làm mắt cô đau nhói, bụi bặm lơ lửng trong không khí nhìn rõ mồn một, nhưng Vân Chi lại trở nên mơ hồ.

Về con người Vân Chi này, Giản Hi không có chút ấn tượng sâu đậm nào.

Cô ấy lúc nào cũng rất chậm, nói chậm, đi chậm, cười chậm, đến cả ánh mắt nhìn người ta cũng chậm rì rì, không có chút sát khí hay công kích nào.

Còn Giản Hi thì hoàn toàn ngược lại, là một thái cực khác của cô.

Cô không muốn nói chuyện với Vân Chi, quay người bước ra khỏi cửa sau.

Cô muốn tránh khỏi Vân Chi.

Đi được vài chục bước, không nghe thấy tiếng bước chân đuổi theo phía sau, cô khẽ liếc lại từ chỗ ngoặt.

Ánh sáng mờ nhạt nơi hành lang dần tản ra, bóng dáng Vân Chi trở nên rõ ràng trong tầm mắt.

Cô ấy dựa vào lan can, giáo án bị gió thổi tung một góc.

Khi ánh mắt Vân Chi nhìn sang...

Giản Hi chợt siết chặt hộp thuốc từ trong đáy cặp, rồi lặng lẽ thả nó về chỗ cũ.

Ra khỏi cổng trường, Giản Hi dừng lại, hít sâu một hơi thật mạnh.

Cảm xúc như không thể khống chế nổi.

Vì sao lại trở thành thế này, cô rõ ràng hơn ai hết.

Đúng vào giờ cao điểm buổi chiều, đường phố tắc nghẽn nghiêm trọng, tiếng còi xe inh ỏi đến đau đầu. Giản Hi đi trên vỉa hè, những tán cây đan chéo phủ lêи đỉиɦ đầu, ánh nắng len lỏi qua kẽ lá chiếu xuống thành từng vệt sáng.

Tháo dây buộc tóc, mái tóc xoăn buông xõa, rối bời phía sau lưng.

Nếu không mặc đồng phục học sinh, nhìn cô chẳng khác nào một người trưởng thành.