Cô không hề nhìn lên bục giảng.
Hiếm hoi lắm, hôm nay cô không làm chuyện riêng, không nghịch điện thoại, nhưng cũng không hề đặt tâm trí vào bài học.
“Giản Hi sao vậy nhỉ?”
Đây là đề tài bàn tán sau khi tan học của nhóm nhỏ chuyên buôn chuyện trong lớp.
Hôm nay Giản Hi rất lạ, hai mươi phút ngồi trong lớp không giống mọi khi. Mười phút trước khi tan học, cô không nói chẳng rằng, trực tiếp rời đi từ cửa sau.
“Tôi thề, đây nhất định là sự yên lặng trước cơn bão.”
“Đồng ý.”
“Hai mươi phút ba mươi sáu giây, cô ấy uống hết hơn nửa chai nước. Cô ấy khát lắm sao?”
Cuối cùng câu chuyện vẫn quay về xuất phát điểm... Giản Hi rốt cuộc làm sao vậy?
Bị gạt ra ngoài nhóm nhỏ buôn chuyện, An Dương khẽ thì thầm: “Giản Hi đang giận.”
Tầng cao nhất dãy hành lang.
Quay lưng về phía sân thể dục, đối diện là hồ nhân tạo dài hun hút. Giản Hi thở ra một ngụm khói thuốc.
Nơi này sát về phía Đông, hai bên đều là kho chứa đồ, bình thường không mấy ai lui tới.
Dĩ nhiên, với khí chất cao ngạo của cô, phạm vi một mét quanh người cô vốn dĩ đã như bị quét sạch không khí, đứng dưới nhìn lên mới là cách duy nhất để tiếp cận cô.
Cô đứng đó, mơ hồ trong làn sương khói mờ ảo, ngay cả thói quen cau mày khi hút thuốc cũng keo kiệt không cho ai thấy.
Tiếng chuông báo hiệu vang lên.
Âm thanh ồn ào khiến động tác vê điếu thuốc của cô trở nên gấp gáp hẳn.
Xuyên qua hành lang, cô đi xuống cầu thang trở về phòng học.
Cô từ tầng cao đi xuống, cần một chút thời gian, ít nhất là trước khi tiết học chính thức bắt đầu, cho dù bước nhanh đến đâu, cô cũng sẽ muộn một chút.
Nhưng không sao cả. Không vội.
Bước chân chậm rãi.
Khi vừa bước ra, cô bất ngờ đối diện với người kia đang đi từ phía trước đến, hai ánh mắt chạm nhau trong thoáng chốc. Giản Hi bước chân không hề dừng lại.
Còn người kia vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Ngày thu oi ả, hơi nóng như phả vào mặt, khiến gò má của Vân Chi ửng hồng lên một cách tự nhiên. Cô ấy ôm chặt giáo án trong ngực, che đi l*иg ngực đang phập phồng, ngẩng đầu nhìn Giản Hi, khẽ cười.
“Niên Niên.”
Cô mỉm cười, giọng điệu dịu dàng y hệt khi đứng trên bục giảng vừa nãy, chậm rãi, ôn hòa.
... Niên Niên.
Cái tên quen thuộc mà xa xôi ấy, Giản Hi gần như đã quên mất mình từng được gọi như vậy.
Cô khẽ hừ lạnh một tiếng, đầy khinh miệt.
Lướt qua nhau.
Giản Hi thoáng ngửi thấy trên váy Vân Chi phảng phất hương bồ kết phơi nắng, mùi hương ấy từ lúc nghe thấy giọng cô ấy ở cửa phòng học đã mắc nghẹn trong cổ họng, khiến móng tay bấu chặt vào chiếc bật lửa, để lại từng vết bầm tím rợn người.