Rốt cuộc quan hệ giữa họ là gì, tốt đến mức phải tặng cả “bữa sáng yêu thương” nữa à?
Mặt Giản Hi đỏ bừng.
“Tôi bảo cô vứt đi!”
“Tiểu Giản, đừng thế mà…”
Vân Chi sắp khóc đến nơi.
“Tôi hỏi lại lần nữa, cô có vứt không?”
Vân Chi khó xử, mãi chẳng thể trả lời.
Ở chỗ Vu Sam, Giản Hi có thể kìm được cảm xúc rất giỏi. Nhưng hễ thấy Vân Chi, lại giống như chim non về tổ, không cần phải giữ thể diện người lớn gì cả.
Cô đã mười tám tuổi, nhưng vì sự chiều chuộng của Vân Chi, mỗi lần đối mặt với chị, lại trở về như lúc còn nhỏ.
Muốn làm loạn thì làm loạn, muốn vô lý thì vô lý, muốn phát điên thì phát điên.
Kìm nén lâu như vậy, nếu không phát ra thì cô có cảm giác như sắp nổ tung cả l*иg ngực.
Giản Hi mở hộp cơm, đổ toàn bộ thức ăn vào thùng rác bên cạnh.
Vân Chi giơ tay cũng không được, rụt tay cũng không xong, ôm bụng ngồi trên ghế, không nhúc nhích, chỉ biết nhìn Giản Hi, ánh mắt đầy bất lực, mà bản thân cũng không biết nên làm gì, nên nói gì.
Mắng Giản Hi?
Cô không làm được.
Cứ tiếp tục nuông chiều?
Sau này cô ấy chỉ càng làm ra những chuyện ngang ngược hơn.
Vân Chi lúc này như một bậc phụ huynh sinh con mà chẳng biết nuôi, gương mặt đầy tự trách và lo lắng.
“Cô Vân…”
Giọng nói đầy ấm ức vang lên từ cửa.
Triệu Tinh quay lại.
Mọi chuyện Giản Hi làm, cô đều thấy hết.
Vân Chi nhìn vẻ uất ức của Triệu Tinh, lại nhìn cơn giận chưa tan của Giản Hi, trong lòng siết chặt, thở dài một hơi thật sâu.
Chuyện này, khó xử thật rồi.
*
Dù nhìn kiểu gì, nói thế nào, thì lần này Giản Hi là người sai.
Đứng trên lập trường của Triệu Tinh, người ta có lòng tốt mang đồ ăn đến, vậy mà cô ấy lại đổ đi? Dựa vào cái gì? Thân phận gì?
Triệu Tinh chắc tức chết mất.
Nếu không có Vân Chi ở giữa, bảo Giản Hi xin lỗi, cô ấy sẽ làm.
Giản Hi lạnh lùng, nhưng không phải kiểu người ngạo mạn vô pháp vô thiên.
Chỉ là giờ đây, sự “thân mật” giữa Vân Chi và Triệu Tinh chính là cái gai trong mắt cô, gặp ai đâm người đó.
Đừng mong cô ấy sẽ xin lỗi Triệu Tinh.
Biện pháp tốt nhất lúc này, là ổn định lại cảm xúc của Giản Hi trước, rồi tìm cơ hội khác, riêng tư mà nói chuyện với Triệu Tinh sau.
Thế nên Vân Chi không nhắc gì chuyện vừa rồi.
“Triệu Tinh, em mang tập đề này về phát cho các bạn, lát nữa học trên lớp sẽ dùng.”
So với gương mặt sầm sì của Giản Hi, Triệu Tinh cố nén uất ức mà vẫn tỏ ra rộng lượng khiến người ta “nể mặt” hơn nhiều. Cô không chỉ không tính toán, lúc rời đi còn quay lại mỉm cười với Giản Hi đang đầy sát khí kia.
Quá biết cách cư xử.
Ít nhất trong chuyện lần này, Triệu Tinh để lại ấn tượng rất tốt trong lòng Vân Chi.
Triệu Tinh vừa đi, Vân Chi đứng lên kéo Giản Hi ngồi xuống ghế mình. Cơn đau dạ dày khiến sắc mặt cô trắng bệch đến dọa người, vẫn cố đứng đó nói chuyện với Giản Hi, người đang tỏ ra hoàn toàn thờ ơ.
“Tiểu Giản, em như vậy là không được.”
“Sao? Cô xót hộp cơm, hay xót cô ta?”
Vân Chi là người chị yêu thương cô, nhưng cũng là con người cũng có cảm xúc.
Khi gương mặt Giản Hi vặn vẹo, lông mày dịu dàng của Vân Chi bắt đầu nhíu lại từng chút một.
Tay chống lên bàn cũng buông ra, nàng cúi người lại gần, mùi xà phòng thoang thoảng hương cỏ non dịu nhẹ lướt qua, kèm theo ánh mắt bất lực dành riêng cho Giản Hi, cùng động tác giúp cô cài lại một chiếc cúc áo ở cổ mà nãy giờ vì nóng giận đã tháo ra.
Đầu ngón tay của Vân Chi khẽ lướt qua làn da cổ ửng hồng của Giản Hi.
“Chị sao có thể đau lòng vì ai khác, ngoài Tiểu Giản chứ?”
Giản Hi mấp máy môi, định mở miệng hỏi gì đó.
“Thầy Lưu, hôm nay tới sớm thế, ăn sáng chưa?”
“Ăn rồi, vừa ăn ở căn tin xong...”
Hai giọng nói của giáo viên vang lên từ xa, mỗi lúc một gần.
Gần như là cùng lúc đó
Vân Chi vội thu tay lại, đứng thẳng người.
Giản Hi thì đứng phắt dậy, bước nhanh rời đi.
Từ góc nhìn của người ngoài, giáo viên nói chuyện với học sinh chẳng phải chuyện rất bình thường sao?
Vậy mà sao họ lại chột dạ như thể đang làm chuyện gì mờ ám?
Giản Hi đã đi vào lớp học rồi mà vẫn nghĩ mãi không thông.
Cô đi vào từ cửa chính, Triệu Tinh ngồi hàng ghế đầu, lúc đi ngang qua bàn cô ấy, Giản Hi bất ngờ bị vấp chân, loạng choạng mấy bước suýt nữa ngã nhào.
Mấy tiếng cười trong lớp không kiềm được mà bật ra.
Giản Hi vịn bàn bên cạnh, chật vật đứng vững lại.
Quay đầu nhìn, Triệu Tinh đang cúi đầu chăm chú học bài, tìm giấy nháp mà mắt còn không rời khỏi đề thi một giây, nhìn kiểu gì cũng không giống như có tâm trí làm chuyện khác.
Nhưng Giản Hi chắc chắn, vừa rồi có người cố tình thò chân ra vấp cô.
Chân phải, sát chỗ ngồi của Triệu Tinh.
Liễu Hiểu Yến còn chưa đến.
Không phải Triệu Tinh thì chẳng lẽ là ma?
Giản Hi liếc cô ta một cái đầy lạnh nhạt rồi quay về chỗ ngồi.
Thật sự không có tâm trạng so đo.
Trong lòng vẫn thấy rất khó chịu.
Cô cần tìm một cơ hội, hỏi Vân Chi cho rõ ràng.
Vân Chi khi có tiết thường vào lớp từ giờ ra chơi.
Cô xưa nay chẳng có tí uy nghiêm nào, đứng trên bục giảng mà mấy nam sinh phía dưới còn nghịch như khỉ, hận không thể đυ.c thủng cả nóc.
Vân Chi chống hai tay lên bàn giảng, lọn tóc trước trán rũ xuống, khi ngẩng đầu nhìn về phía Giản Hi bên dưới bục, có lẽ vì lọn tóc ấy mà khiến người ta có cảm giác ở cô có điều gì đó không đúng.
Có thể là trong ánh mắt kia.
Triệu Tinh quay đầu, nhìn Giản Hi đang cúi đầu chơi điện thoại, chẳng buồn liếc lấy một cái về phía Vân Chi.
Cô ta dựa vào cái gì?
Dựa vào đâu mà để Vân Chi mỗi lần ngẩng đầu, theo phản xạ lại nhìn cô ta trước tiên?
Thật ra, trong giao tiếp giữa người với người, rất dễ nảy sinh va chạm. Ngươi nhường một bước, ta nhường một bước, thì mâu thuẫn sẽ không căng thẳng thêm.