Chương 28

“Không cần đâu, cô tự làm được mà.”

Vân Chi nhẹ nhàng từ chối.

Triệu Tinh ngoái đầu lại.

Vân Chi chống tay lên bàn, vừa đứng dậy đã chao đảo.

“Nếu là Giản Hi muốn làm mấy chuyện này cho cô, cô sẽ từ chối sao?”

Câu hỏi của Triệu Tinh lạ lùng hết sức.

Tất nhiên là không.

Cô sẽ rất rất vui là đằng khác.

“Triệu Tinh, nếu em có thời gian rảnh, cô hy vọng em dành nó để làm thêm bài tập. Lớp 12 rồi, thời gian gấp rút, nhiệm vụ nặng nề, em nên đặt ưu tiên vào việc học thì hơn.”

Triệu Tinh thông minh, nhưng cố tình vờ như không hiểu.

Dường như cô rất để ý chuyện trong lòng cô Vân, Giản Hi vẫn là “người quan trọng nhất”.

Nhất là sau chuyện tối qua, cảm giác ấy càng rõ rệt.

Mà cô lại chẳng thể lý giải tại sao.

Vân Chi nói gì, cô nghe là được. Dù gì sau này, cô vẫn sẽ tới. Rồi sẽ có một ngày, cô sẽ vượt qua Giản Hi, trở thành “người quan trọng nhất” trong lòng cô Vân.

Triệu Tinh rót nước xong vẫn chưa chịu đi.

Vân Chi ngồi xuống, tựa vào bàn, thở dài yếu ớt, mặc kệ em.

Triệu Tinh nâng chiếc hộp cơm màu xanh để trên chồng bài lên, hai tay đưa cho cô.

“Cô Vân, của cô này!”

“Hửm?”

Vân Chi không nhận, ngẩng đầu nhìn em.

“Mấy ngày nay, sáng nào em tới cũng thấy trên bàn cô là bánh mì hoặc cơm nắm nói chung toàn mấy thứ ăn liền, em đoán chắc cô không ăn sáng tử tế đâu. Cô Vân, ăn mấy thứ đó không tốt cho sức khỏe. Em dậy sớm nấu ăn mỗi ngày, tiện thể làm thêm phần mang cho cô luôn.”

Chuyện này…

Vân Chi nhất thời không nghĩ ra lý do từ chối hợp lý.

Cô hơi mím môi, định nói gì đó.

Triệu Tinh cười, đưa hộp cơm sát lại gần thêm chút.

“Cô sẽ không chê em chứ?”

Nói tới nước này rồi, nếu còn không nhận thì đúng là quá khách sáo.

“Cảm ơn em.”

Vân Chi đón lấy hộp cơm, đặt qua một bên.

“Cô Vân, vậy sau này ngày nào em cũng mang cho cô nhé.”

Vân Chi nghiêm túc nói: “Triệu Tinh, hôm nay cô nhận là vì lòng tốt của em, nhưng nếu em mang đến mỗi ngày, người khác thấy thì họ sẽ nghĩ sao em đã nghĩ đến chưa?”

Triệu Tinh ngẫm nghĩ rồi nói: “Cô Vân, là em sơ suất.”

“Dù sao cũng cảm ơn em.”

Vân Chi lúc nào cũng nhã nhặn, không khiến người ta thấy khó xử, cũng không khiến ai thấy ngượng ngùng.

“Đó là điều nên làm.”

Triệu Tinh biết Vân Chi đang cố giữ khoảng cách. Cô không phải người không biết điều, liền rút lui đúng lúc.

Vân Chi chẳng có tâm trạng ăn uống, cũng chẳng muốn làm gì khác, đành chống đầu mở tập bài Triệu Tinh vừa nộp, cầm bút đỏ chọc nhẹ xuống mặt bàn. Nghe thấy có tiếng bước chân dừng ngoài cửa, cô chậm rãi ngẩng mắt.

Giản Hi đứng đó, mặt không chút cảm xúc.

Không chớp mắt, chỉ nhìn chằm chằm cô.

Mắt Vân Chi sáng rực lên.

“Tiểu Giản, em về rồi à.”

Giản Hi nhìn cô chằm chằm, ánh mắt trượt sang một bên, cuối cùng rơi xuống hộp cơm được dán tờ giấy hình trái tim.

Lúc này Vân Chi mới chú ý tới tờ giấy nhắn mà Triệu Tinh để lại.

Chắc em đã nghĩ đến việc có thể cô không ở văn phòng, nên chuẩn bị trước hai phương án.

Triệu Tinh là người thẳng tính, không giống kiểu làm chuyện tốt rồi im lặng như không. Trái ngược hoàn toàn với người đang tức đến nghẹn thở đứng trước mặt cô bây giờ.

Giận cũng không nói, ghen cũng không nói, bực cũng không nói.

Việc Triệu Tinh và cô thân thiết như vậy, khiến Giản Hi khó chịu đến sắp phát điên, mà vẫn không nói.

“Cái đó là gì?” Giản Hi gằn từng tiếng.

“Bữa… bữa sáng.”

Vân Chi chớp mắt liên tục, lộ vẻ chột dạ rõ ràng.

“Ai đưa?”

Từng từ Giản Hi nói ra đều lạnh lùng cứng rắn như búa đập.

Biên thành tháng Chín, hôm qua nắng còn gắt, giờ đã âm u, trong phòng tối đi mấy phần. Nhìn chiếc quần đồng phục ướt vài chỗ của Giản Hi, đoán là trời đã mưa.

Vân Chi ngó ra ngoài, từng chiếc ô lần lượt biến mất khỏi tầm mắt, khiến cô dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt.

Lỡ như là giáo viên khác đi ngang qua văn phòng…

Nếu họ thấy cô và Giản Hi đang “đối đầu” thế này, cô phải giải thích sao?

Giản Hi bước từng bước lại gần, ánh mắt như bị hút chặt vào tờ giấy ghi chú.

Rõ ràng là bất kể trên đó viết gì, chỉ cần cô ấy nhìn thấy, chuyện tiếp theo sẽ chẳng còn là “đối đầu” nữa, mà là thảm họa.

Vân Chi không sợ bị người khác bàn tán về mình, cô chỉ sợ người ta nói về Giản Hi.

Cô lập tức giật phắt tờ giấy xuống, vò chặt trong lòng bàn tay. Khi Giản Hi tiến thêm một bước, cô liền lùi ra sau, lưng dán chặt vào ghế, hai tay siết thành nắm đấm, đề phòng giơ lên che trước ngực.

Ánh mắt ánh nước, ngước lên nhìn Giản Hi như chú nai con đáng thương, run rẩy trong im lặng…

Yếu ớt đến mức chỉ cần bóp nhẹ là xương cốt cũng như muốn vụn vỡ.

Trái tim Giản Hi mềm nhũn nhanh hơn cả cơn mưa lớn đổ xuống, bước chân dừng lại cách Vân Chi một mét.

“Là Triệu Tinh đưa?”

“Ừm.”

Vân Chi nghĩ, nếu thẳng thắn thừa nhận thì có thể khiến Giản Hi mềm lòng hơn một chút.

“Ngon không?”

Giản Hi đứng ngay trước mặt cô, hai tay chống lên bàn, cánh tay ép xuống khiến những đường gân hiện rõ.

Bình thường hay vận động, lực tay của cô mạnh, chỉ cần hơi dùng sức là đủ bóp gãy cổ tay mảnh mai kia.

“Chị… chị chưa ăn.”

“Chưa ăn?”

Giản Hi bật cười, giọng khàn đến mức bay bổng như tơ mỏng.

“Nếu tôi không tới, chắc là cô ăn rồi chứ gì.”

Vân Chi run rẩy lắc đầu.

“Không ăn, chị không ăn đâu.”

“Đã không ăn, thì vứt đi.”

Giản Hi nhìn chằm chằm cô, đầu óc toàn là mấy từ như “phòng lớn một giường”, “lén lút”, những ý nghĩ đen tối ăn mòn lý trí và bình tĩnh, thế nên từng chữ nói ra đều mang tính công kích.

“Tiểu Giản…”

Vân Chi thử vươn tay ngoắc nhẹ cô : "Em đừng giận, chúng ta nói chuyện đàng hoàng nhé. Chị chỉ nghĩ là vứt đi như vậy, không hay lắm…”

Sao lại không hay?

Vì là của Triệu Tinh đưa, nên tiếc không nỡ vứt đúng không?