Chương 27

Câu hỏi nghe có vẻ bình thường, nhưng trong không gian tràn ánh đèn dịu dàng, nhạc jazz nhẹ nhàng chảy, mùi thuốc lá quấn quyện, đúng lúc hai người chạm mắt khóe môi cả hai cùng nhếch lên một nụ cười.

Tình huống như thế lại khiến không khí hơi kỳ lạ.

Ở những nơi như thế này, khi người ta đã quen sống buông thả, dù chỉ một chút mờ ám cũng dễ bị thổi phồng thành mười phần.

Vu Sam rút điếu thuốc đang ngậm trong miệng: “Đương nhiên không. Bình thường chẳng ai được lên đây cả.”

“Khu vip hả?”

“Ừ.” Vu Sam hất mái tóc dài. “Hôm nay 2 nói nhiều lạ.”

“Có à?”

“Có.”

“Rõ lắm không?”

“Rõ mồn một.”

Giản Hi cũng cảm nhận được rồi, nhưng chẳng buồn nói thêm lời nào.

Vu Sam đi tới ban công, tựa người lên lan can, bắt chước y chang cái cách hôm trước Giản Hi từng đứng nói chuyện với cô:

“Chút nữa là mở cửa đón khách rồi. Nên bây giờ em có đúng nửa tiếng, có thể ngồi xuống nói cho tôi nghe xem cái mặt đưa đám của em là vì chuyện gì, còn nữa…”

Cô giơ điếu thuốc ra, làm động tác “kính rượu” đầy ngụ ý.

“… Còn cả cái kiểu vừa rồi em cau mày trừng mắt, mà lại cứ như đang ‘thả thính’ tôi là sao hả?”

“Thả thính?” Giản Hi nhếch mép cười nhạt: "Cô nghĩ nhiều rồi.”

“Thôi được, coi như tôi nghĩ nhiều.”

Giản Hi lục túi tìm bật lửa, không thấy, sắc mặt lại trầm xuống.

Vu Sam ném cho cô một chiếc bật lửa nhựa, Giản Hi bắt gọn không lệch phát nào.

Vu Sam bật cười : "Phản xạ không tệ nha.”

“Thôi đi, bớt lươn lẹo.”

Giản Hi tựa vào bàn bi-a, mặt quay về phía tủ trưng bày, hai tay đan chặt bẻ răng rắc từng cái, l*иg ngực phập phồng theo nhịp thở nặng nề. Cô hít sâu một hơi, cảm giác mà không nói ra thì cái cục nghẹn trong họng có thể khiến mình nổ tung bất cứ lúc nào.

“Cô có chịu đi mở phòng với tôi không?”

“… Hả?”

Vu Sam đúng là lần đầu tiên gặp kiểu tấn công thẳng mặt thế này.

“Tôi hỏi lại, cô có chịu mở phòng với tôi không?”

Nhìn bộ mặt nhăn như mướp đắng của Giản Hi, rõ ràng không giống đang rủ rê lên giường.

Vu Sam không biết nên thất vọng hay nên thở phào. Cô lắc đầu thay cho câu trả lời.

Giản Hi đưa mười ngón tay luồn vào tóc, cả người gập lại: “Thế thì giống cô nói đó, tôi với cô đã ‘mắt đưa tình’ đến mức này rồi, vậy mà cô vẫn không chịu đi mở phòng với tôi.”

Vu Sam nói toạc móng heo: “Gì? Người em thích đi mở phòng với người khác à?”

“Đừng đoán mò.”

Ồ, vậy tức là đúng rồi.

Trẻ trung thật tốt, tóc rối cũng chẳng sao. Vu Sam mỗi lần chải đầu đều cẩn thận từng sợi, rụng một sợi là tiếc cả ngày, nào có dám như Giản Hi cứ lôi kéo vò vò như nhổ cỏ dại.

“Được rồi, đừng hành hạ tóc nữa. Đợi đến tuổi tôi thì mới biết hối không kịp. Nào, nói đi, cái vụ mở phòng đấy.”

Giản Hi thật ra chưa thân với Vu Sam đến mức chia sẻ nội tình, nhưng hôm nay cô như bị nghẹn một đống than nóng trong cổ, gặp ai cũng muốn xả, mà vừa hay đυ.ng trúng Vu Sam thế là chẳng đầu chẳng đuôi mà bắt đầu tuôn: “Cô từng đi mở phòng với ai chưa?”

Vu Sam liếc cô một cái.

“Vớ vẩn, không lẽ chưa từng.”

“Mở phòng để làm gì?”

“Làʍ t̠ìиɦ.”

Vu Sam nói câu đó nhẹ như thể đang bảo “đi ăn cơm”. Giản Hi nghẹn lời, dù gì cũng mới mười tám tuổi, chưa từng nếm trải, mặt đỏ ửng lên thấy rõ.

“Mở phòng thì không thể làm chuyện khác sao?”

Vu Sam phá lên cười.

“Nửa đêm mở phòng mà không làʍ t̠ìиɦ, chẳng lẽ ngồi đánh bài?”

“Với con trai à, hay con gái?”

“Con gái.” Vu Sam nháy mắt cười tinh nghịch.

“Bắt đầu từ khi nào?”

“Mười mấy tuổi rồi, sớm lắm, nhớ không nổi nữa.”

Cuộc trò chuyện này chẳng khác gì đổ dầu vào đống lửa đang cháy bừng bừng trong lòng Giản Hi. Cô biết rõ trong tiềm thức rằng giữa Vân Chi và Triệu Tinh chắc chẳng có gì, nhưng mà cỏ dại trong lòng đã mọc thì dù là cỏ héo cũng mọc hoài không dứt càng nghĩ càng tức, càng tức càng thấy đúng.

Lý trí? Không còn một mảnh.

“Nếu như, cô đi mở phòng với ai đó, nhưng sáng hôm sau lại về sớm, thì có ý nghĩa gì?”

Vu Sam khoanh tay, ngón tay gõ nhẹ lên cánh tay trần như đang chơi piano.

“Hoặc là tình một đêm, hoặc là…”

Ngón tay và giọng nói cùng lúc khựng lại, cô nháy mắt với Giản Hi: “Nɠɵạı ŧìиɧ.”

Sắc mặt Giản Hi tệ đến mức nếu so với lúc bắt đầu nói chuyện thì giờ ít nhất tệ gấp mười lần.

Vu Sam cười cợt: “Hỏi như tra hộ khẩu thế kia, làm gì? Em thích tôi rồi à?”

Giản Hi chẳng buồn đáp, cúi đầu nhìn sàn nhà, ánh mắt âm u nặng nề.

Vu Sam cứ tưởng mình lỡ miệng, đùa quá trớn: “Này, em không sao chứ?”

Giản Hi mím môi, từng hơi thở đều là một cuộc chiến với cơn giận sắp nổ tung. Giờ phút này, cô thật sự rất muốn đập phá cái gì đó. Nhưng không thể làm thế ở chỗ Vu Sam, nên hút nốt hơi thuốc cuối cùng rồi quay người đi ra ngoài.

“Đi rồi à?”

“Ừ.”

“Đi đâu?”

Trên trán Giản Hi, gân xanh mơ hồ nổi lên đủ để thấy cô đang giận và cố kìm nén đến mức nào.

“Về trường.”

Vân Chi biết Giản Hi trốn học, nhưng không đi tìm.

Thứ nhất, cô sợ nếu cứ chạy theo mãi, Giản Hi sẽ thấy phiền.

Thứ hai, uống cà phê khi bụng đói khiến dạ dày đau đến quặn thắt.

Cô ngồi một mình trong văn phòng, ôm bụng nằm rạp trên bàn. Trên giá tài liệu dán một tờ giấy ghi lịch dạy hôm nay từ tiết đầu tiên, cô phải dạy liền bốn tiết cho hai lớp.

Cầm lấy ly nước, cô định đổ cà phê đi, thay bằng nước ấm.

Triệu Tinh ôm chồng bài tập bước vào.

“Cô Vân, cô lại đau dạ dày à?”

Vân Chi tô son nhạt, chẳng che được sắc môi trắng bệch.

“Không có.”

Triệu Tinh đưa tay lấy chiếc cốc trong tay cô.

Vân Chi không muốn phiền em, nhưng chẳng đọ lại kiểu vừa giành vừa lấy của cô nàng.

Triệu Tinh khom người, đứng trước bình nước.

“Cô Vân, dù gì em cũng là lớp phó học tập của cô, mấy chuyện nhỏ thế này, sau này cứ để em làm nhé.”