Chương 25

Cô bé cuống lên chữa lời: “Em… em chỉ muốn nói là, cậu ấy không nên đối xử với cô như vậy.”

“Ai nói Giản Hi bắt nạt cô?”

“Vừa nãy em thấy mà…”

Triệu Tinh càng nói càng nhỏ.

Vân Chi đứng thẳng dậy, không ngồi xuống cạnh cô, mà khoanh tay đứng ở nơi Triệu Tinh phải ngẩng cổ mới nhìn thấy được rõ.

“Triệu Tinh, dù là bàn luận sau lưng học sinh của cô, hay là về Giản Hi, nếu cô thật sự muốn ngăn chặn mấy chuyện gọi là "bắt nạt" kia xảy ra, thì rất dễ dàng. Nhưng cô không làm, vì trong mắt cô, chẳng ai đang bắt nạt cô cả.”

Cổ cô bé ngẩng đến mỏi nhừ, chẳng nhìn rõ đôi mắt mơ hồ trong ánh đèn của Vân Chi, nhưng tia giận khi nãy liệu còn không?

Thì ra, ngay cả Bồ Tát cũng sẽ vì một người mà phá lệ.

Triệu Tinh thấy nghèn nghẹn nơi ngực.

Cô không dám nói thêm gì nữa.

Lời cô Vân vừa nói đã quá rõ ràng

Nếu không có sự dung túng của cô, thì Giản Hi lấy gì ra mà bắt nạt cô?

Không, trong mắt cô, điều đó căn bản không được tính là bắt nạt.

Trong đầu Triệu Tinh bất chợt nảy ra một ý nghĩ: Nếu một ngày nào đó, cô cũng trở nên giống Giản Hi, thì liệu cô Vân có dung túng cô như vậy không?

Từng miếng xoài được cô bé nhét vào miệng, dù biết bản thân bị dị ứng, dù môi ngứa ran khó chịu nhưng mầm mống nào đó, đã được gieo xuống lòng.

“Cô Vân, cô là hàng xóm của Giản Hi, cô chăm sóc cậu ấy là phải rồi… là em lỡ lời. Cô yên tâm, về trường rồi em sẽ không nói lung tung với các bạn đâu.”

“Ừ.” Vân Chi cười dịu dàng.

Triệu Tinh đã hứa, Vân Chi cũng yên lòng. Cô tuyệt đối không cho phép bất cứ điều gì có thể gây bất lợi cho Giản Hi xảy ra.

Sau khi Triệu Tinh ăn xong xoài, Vân Chi đưa cô đi, để thuận tiện cho việc đi học sáng mai, cô đưa cô bé đến một khách sạn chuỗi gần trường.

Hai người bước vào sảnh, tiếng cửa đóng sầm lại sau lưng vang lên “rầm” một cái, cậu nam sinh đang làm thủ tục ở quầy tiếp tân quay đầu nhìn.

Vân Chi liếc qua hai lần, nhớ ra cậu ta tên Lý Tráng, lớp bốn.

Cô mới dạy được nửa tháng, dẫn hai lớp, gần trăm học sinh, còn chưa nhớ hết mặt mũi tên tuổi.

Cô nhớ Lý Tráng là vì cậu ta ngồi ngay sau Giản Hi.

“Cô Vân? Triệu Tinh?”

Thấy hai người họ cùng vào, Lý Tráng vô cùng ngạc nhiên.

Vân Chi chỉ khẽ gật đầu chào.

Triệu Tinh thì khá quen cậu ta, dù sao cũng có mối quan hệ với Lưu Hiểu Yến.

“Lý Tráng, cậu làm gì ở đây vậy?”

“Nhà mình đang sửa ban ngày, đồ đạc bừa bộn hết cả, mẹ bắt mình ra ngoài ở tạm.”

“Ồ.”

Khóe miệng Triệu Tinh ngứa ngáy, đưa tay gãi nhẹ.

Lý Tráng đã nhận phòng xong, nhưng vẫn lảng vảng không chịu đi, cứ đứng một bên đảo mắt qua lại, chẳng biết đang có ý đồ gì.

Vân Chi đưa chứng minh nhân dân cho lễ tân.

“Làm phiền, cho tôi một phòng giường lớn.”

Cô theo quy trình làm thủ tục, đưa mặt về phía ống kính máy ảnh.

Ngay sau lưng, Lý Tráng trợn tròn mắt nhìn Triệu Tinh, khẩu hình miệng thành câu: “Hai cậu ngủ chung à?”

Triệu Tinh bị lòng hư vinh xui khiến, không hề phủ nhận.

Lý Tráng giơ ngón cái lên với cô bé, lấy được “tình báo” rồi thì cầm thẻ phòng lên lầu.

Vân Chi quay đầu nói: “Triệu Tinh, em không mang theo CMND phải không? Qua đây ghi danh là được.”

“Xong rồi, cô Vân.”

Triệu Tinh đặt bút xuống.

“Hai vị nhận thẻ phòng ạ.”

Vân Chi nhận thẻ từ lễ tân, đưa cho Triệu Tinh.

“Phòng em ở tầng hai, cô không đi cùng lên đâu. Nhớ khóa cửa cẩn thận, chú ý an toàn.”

Triệu Tinh tươi cười rạng rỡ: “Cảm ơn cô Vân! Ngủ ngon nhé!”

“Ngủ ngon.”

Triệu Tinh cầm thẻ phòng trong tay, nhìn bóng lưng Vân Chi rời đi, trong lòng dâng lên cảm giác không nỡ rời xa.

Đã lâu rồi, chẳng có ai quan tâm cô tỉ mỉ đến vậy. Một người như cô Vân muốn không dựa dẫm mới là chuyện khó.

Thật ghen tị với em gái của cô Vân, có một người chị tốt như thế.

Nếu một ngày nào đó, cô Vân cũng có thể trở thành chị gái của mình thì tốt biết bao.

Sáng hôm sau.

Giản Hi nhức đầu tỉnh dậy. Trời vừa hửng sáng, cô nhìn đồng hồ báo thức, không nằm ườn thêm, cũng không cần Trịnh Toàn gọi, tự giác xuống giường đi rửa mặt.

Trịnh Toàn đang loay hoay chuẩn bị bữa sáng thì sững người.

Dậy sớm thế này?

Chắc không phải đi học, tám phần là hẹn với đám bạn phá làng phá xóm nào đó.

Bà hỏi dò: “Tiểu Giản, đi gặp bạn à? Là đứa hôm qua uống rượu với con hả?”

Uống rượu…

Đang đánh răng, Giản Hi nhìn chằm chằm vào gương, đầu óc nặng như đeo đá lại đột nhiên lóe lên một vài hình ảnh.

Tối qua, cô đυ.ng phải Vân Chi và Triệu Tinh, sau đó hình như… hình như cô đã đẩy Vân Chi? Rồi kéo người ta vào nhà? Rồi thì…

Giản Hi lắc lắc cái đầu đầy chì, chẳng nhớ nổi gì hết.

Thôi kệ nó.

Rửa mặt xong, cô cùng Trịnh Toàn bưng bữa sáng ra bàn.

“Ui chà, hôm nay sao siêng thế?”

“Không tốt hả?”

“Tốt tốt, tất nhiên là tốt rồi.” Trịnh Toàn bóc trứng cho cô: “Nói đi, tí nữa định đi lêu lổng với ai?”

Giản Hi khuấy cháo trong bát, quả trứng tròn tròn bị cô đẩy ra một bên cô không thích ăn.

“Đi học.”

“Cái gì cơ?”

Biểu cảm của Trịnh Toàn còn phong phú hơn cả bữa sáng.

“Con nói, con đi học.”

“Sao? Đổi tính rồi?”

Bình thường sáng nào thức dậy, tâm trạng Giản Hi cũng tụt dốc không phanh, bực bội chẳng vì lý do gì.

Lý do rất đơn giản, hôm trước mất ngủ.

Không phải không muốn ngủ, mà là không tài nào ngủ nổi.

Giản Hi đã chẳng nhớ nổi lần gần nhất ngủ ngon là khi nào.

Một giấc ngủ trọn vẹn, với cô mà nói, là thứ xa xỉ vô cùng.

Vậy mà tối qua lại ngủ một mạch rất ngon.

Không gặp ác mộng.

Dù đầu vẫn hơi đau, nhưng tâm trạng lại rất tốt, cô chỉ muốn ra ngoài, sưởi một chút ánh nắng.

Là vì sao nhỉ…

Chợt nhớ ra gì đó.

“Mẹ, tối qua là mẹ ở cạnh con à?”