Chương 23

Giản Hi như nghe được chuyện cười thiên hạ, bật cười thành tiếng.

Cô chỉ tay vào mình, rồi lại chỉ về phía Vân Chi.

“Đừng hỏi tôi dựa vào đâu. Hỏi cô ấy đi, để cô ấy nói cho cậu biết.”

Ánh mắt Vân Chi lại né tránh.

Giản Hi hiểu rõ cô không tin tưởng Triệu Tinh, không muốn để Triệu Tinh biết quan hệ giữa họ. Cũng giống như Trịnh Toàn không công khai việc mình là mẹ Giản Hi không phải vì sợ, mà là muốn bảo vệ cô.

Giản Hi là học sinh có vấn đề. Nếu để người ta biết hiệu trưởng là mẹ, phó chủ nhiệm là chị thì người ta sẽ nghĩ thế nào?

Giản Hi giờ như một kẻ cầm dao tự hại mình, cố tình làm tổn thương tất cả những gì từng muốn giữ lấy.

Vân Chi không giận, chỉ nhẹ nhàng dỗ dành: “Tiểu Giản, cô biết em không cố ý đẩy cô đâu. Em chỉ uống say thôi, không sao đâu, cô không đau, thật đấy, không đau chút nào… Khuya rồi, em về nghỉ sớm đi, được không?”

Giản Hi mặc kệ cô có khó xử hay không, cứ thế lạnh lùng đứng đó.

Triệu Tinh không hiểu nổi, Giản Hi đã tệ như thế, vậy mà cô Vân vẫn hạ giọng với cô ta?

“Cô Vân, cô còn gì để nói với cô ta nữa? Đi thôi!”

Vân Chi còn chưa kịp phản ứng, đã bị Triệu Tinh kéo đi. Cô chao đảo một chút, rồi cảm thấy cổ tay bên kia bị bóp chặt đến đau nhói.

Ngoảnh đầu Giản Hi đứng đó, một bên mặt ẩn dưới bóng tối, đáng sợ đến nghẹt thở.

“Giản Hi, cậu quá đáng rồi đấy!” Triệu Tinh định gạt tay cậu ra khỏi người Vân Chi.

Vân Chi không phản kháng, có lẽ vì chưa kịp hoàn hồn, cũng có thể vì đã mệt rồi, chẳng muốn quản nữa.

Cô cúi đầu, vài lọn tóc rơi trước trán, khẽ nghiêng đầu về phía Triệu Tinh.

Chỉ nghiêng một chút thôi, mà Giản Hi đã chẳng còn lý trí nữa.

Cô nghiến răng kéo mạnh, gần như lôi Vân Chi vào trong nhà.

Triệu Tinh muốn chạy theo, nhưng cánh cửa đóng sầm lại chặn cô bên ngoài.

Trong nhà tối om, tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi huống chi là tiếng hô hấp lẫn vào nhau giữa hai con người đang giao chiến trong bóng tối.

Tấm thân mảnh mai của Vân Chi bị ép lên cánh cửa, một tay cô chống cửa, tay kia bị Giản Hi nắm cổ áo kéo lắc hai lần, lưng đập vào cánh gỗ, đau đến mức phải cắn môi chịu đựng.

Đôi mắt biết nói của cô lúc ầng ậc nước mới là xinh đẹp nhất giống hệt một chú nai con tội nghiệp.

“Tiểu Giản… có thể… nhẹ tay một chút không?” Giọng cô khàn hẳn.

“Gì cơ?”

Vân Chi cẩn trọng kéo lấy vạt áo cậu, khẽ lắc một cái, như cầu xin: “Chị biết em đang khó chịu… nếu lát nữa em không kiềm được cảm xúc, muốn đánh chị… cũng được, chị chịu được… Nhưng nếu em đánh mạnh quá, chị sợ mình sẽ không nhịn nổi, sẽ kêu đau, sẽ cầu xin em… Chị vốn rất sợ đau, nên giọng sẽ không nén được… Mà ngoài kia vẫn còn Triệu Tinh, em cũng đâu muốn để người khác nghe thấy đúng không?”

Ngón tay Vân Chi lướt từ gò má Giản Hi xuống, lau đi vệt mồ hôi, rồi khoác tay lên cổ cô, ngẩng mặt, khép mắt lại.

Ánh mắt và trái tim Giản Hi rối loạn, nên miệng cô cũng trở nên cay độc.

“Cô có biết là bây giờ, cô thật sự rất…”

Cô không nói nổi mấy chữ tục, nhất là khi đối diện với Vân Chi.

Vân Chi dùng đầu ngón tay gẩy nhẹ lên cổ cô: “Nói đi.”

Một lọn tóc lòa xòa rơi xuống mép môi cô, cô hơi hé miệng, mở mắt ra ánh nhìn lười nhác như một con mèo vừa ngủ dậy.

Tay kia cũng đưa lên, hai tay cùng vòng ra sau cổ Giản Hi.

Cô rất không đoan chính.

Ban ngày, Vân Chi không như thế. Khi giảng bài, cô cũng không như thế. Trước mặt người khác, càng không như thế.

Cô rất ngoan, rất đoan trang, giống như tất cả những chiếc váy cô mặc kiểu dáng giản dị, dài quá gối, cổ áo kín đáo.

Cô dịu dàng, biết điều, nết na, là mẫu phụ nữ lý tưởng trong mắt người đời.

Nhưng khi đối mặt với Giản Hi, một kẻ không bình thường cô lại tình nguyện trở nên không đoan chính.

“Tiểu Giản, nói đi.”

Đối diện một người “không đoan chính”, thì “không bình thường”… cũng chẳng còn gì lạ nữa.

“Rất rẻ mạt.” Giản Hi cuối cùng cũng nói ra chữ mà bản thân vẫn do dự.

“Ừ.” Vân Chi gật đầu, mỉm cười.

Giản Hi luôn dành cho cô toàn là cảm xúc tiêu cực, thậm chí có thể làm tổn thương cô như khi nãy, đã đẩy cô ngã.

Nhưng so với ánh mắt lạnh tanh vô cảm kia, thì những nỗi đau này vẫn còn có thể chịu đựng được.

Vì có hận, tức là còn quan tâm.

“Cười cái gì?”

“Chị không cười.”

“Cô đang đùa giỡn tôi à?” Ánh mắt Giản Hi trở nên nguy hiểm, nhìn chằm chằm vào bả vai cô.

Vân Chi nhìn theo hướng cô đang dõi theo.

Chính là nơi khi nãy bị Triệu Tinh ôm lấy.

Cô khẽ thở ra, gần như không phát ra âm thanh. Cô quá hiểu Giản Hi rồi chỉ cần liếc một cái, là đoán được cô sắp làm gì.

Khi Giản Hi cúi xuống, cắn mạnh vào vai cô qua lớp áo, tay Vân Chi đang khoác cổ cô lại dịu dàng vuốt ve dọc sống lưng.

Từ trên xuống dưới, chậm rãi, nhẹ nhàng.

Cô đối với cô, vẫn dịu dàng như vậy mặc cho môi mình đã bị cắn rách.

Giản Hi cắn rất mạnh, giọng cũng mơ hồ vì căng thẳng: “Triệu Tinh hỏi tôi dựa vào đâu chính là dựa vào cái này.”

Dựa vào sự bao dung mà Vân Chi dành cho cô, chỉ mình cô mới có được thứ đặc quyền ấy.

“Tiểu Giản… được, chị… chị có thể chịu đựng.”

“Tiểu Giản, nếu em muốn mạnh tay thêm cũng được, chỉ cần… em nguôi giận thôi.”

“Chị hy vọng em có thể tha thứ cho việc chị tránh mặt em ở trường hôm nay, tha thứ vì chị thân thiết với người khác, tha thứ vì lại một lần nữa khiến em không vui.”

“…”

Vân Chi ôm lấy Giản Hi đang ngủ thϊếp trên vai mình, không nỡ buông tay rất lâu, rất lâu.

Tiếng đập cửa của Triệu Tinh lại vang lên lần nữa.

Vân Chi cúi đầu, môi run lên, khẽ hôn lên mái tóc của Giản Hi.

“Niên Niên, mơ đẹp nhé.”

*

Giản Hi ngủ rồi, nhịp thở cũng ngoan ngoãn.