Chương 22

Còn có những người Vân Chi từng mềm mỏng năn nỉ, từng chân thành cười đối diện, từng cố gắng hết lòng để giữ lấy…

Cuối cùng lại bị xem như rác rưởi mà quẳng đi.

Vân Chi không muốn nói thêm chuyện cá nhân, liếc nhìn bản đồ: “Tối nay em đừng về nhà nữa. Cô thuê một phòng khách sạn cho em, mai đến trường cô sẽ giúp em làm thủ tục nội trú, sau này em cứ ở ký túc xá.”

“Vâng ạ.”

Vân Chi chọn một khách sạn có cơ sở vật chất ổn.

“Xin quý khách xuất trình căn cước công dân.”

Cô sờ túi quên mang theo.

Quay sang hỏi Triệu Tinh: “Em có mang theo không?”

“Em cũng không có ạ.” Triệu Tinh nhỏ giọng. Dù có mang cũng vô dụng, vì còn vài tháng nữa mới đủ mười tám.

Không muốn làm khó nhân viên lễ tân, Vân Chi quyết định quay về lấy giấy tờ.

Cô dặn Triệu Tinh ở lại khách sạn đợi, nhưng Triệu Tinh lấy cớ “trễ quá rồi”, khăng khăng đòi đi cùng cô.

“Nhưng mà…” Vân Chi lưỡng lự.

Triệu Tinh đành thẳng thắn: “Cô Vân, sau khi mở phòng xong… chắc cô sẽ rời đi đúng không? Em nói muốn đi cùng… là vì em muốn trò chuyện với cô thêm một chút… thật sự trong lòng em vẫn còn…”

Triệu Tinh đưa tay sờ gáy: “Ừm, có hơi khó chịu…”

“Vậy à.” Vân Chi không hỏi thêm gì nữa.

Thế là, hai người cùng ngồi xe về nhà.

Xe dừng trước cổng khu nhà, Vân Chi liếc nhìn đồng hồ chỉ còn mười phút nữa là đến mười giờ. Cô không biết Giản Hi thế nào rồi.

Quẹt thẻ vào khu.

Vân Chi bất giác bước nhanh hơn.

Giáo viên Vân thường ngày làm gì cũng ung dung thong thả, đây là lần đầu tiên Triệu Tinh thấy cô gấp gáp đến thế.

“Cô Vân, có phải em làm trễ việc của cô rồi không?”

“Không đâu.”

Vân Chi như để tâm trí ở nơi khác, Triệu Tinh cũng biết điều không hỏi thêm.

Vào thang máy, Vân Chi ngẩng đầu nhìn bảng số tăng dần, còn Triệu Tinh thì nhìn cô.

Bố Triệu Tinh ra tay nặng lắm, nãy ngoài đường cô đã thấy mũi hơi khó chịu, giờ vào nơi kín, cảm giác ấy càng rõ. Cô đưa tay lên xoa, máu đã thấm đỏ đầu ngón.

Cô khẽ thở ra, bất lực.

Vân Chi cúi đầu liếc sang.

“Chảy máu mũi rồi kìa.”

Triệu Tinh thấy mình nhếch nhác, bèn nghiêng người, cứ lấy mu bàn tay lau liên tục.

“Chắc là nóng quá, bị nhiệt thôi ạ…”

Vân Chi nhìn cô một lúc. Ánh đèn trong thang máy sáng hơn ngoài đường nhiều, những vết thương lúc nãy không thấy rõ, giờ lộ ra rành rành.

Khóe miệng, gò má, cổ vết nào vết nấy đều hiện rõ mồn một.

Lòng cô bỗng chùng xuống, nhẹ nhàng tiến một bước, lấy từ túi ra một bịch khăn ướt, rút một tờ đưa cho cô.

“Đừng lấy tay lau, dùng cái này.”

Triệu Tinh ngại để cô nhìn thấy mình thảm hại như vậy, dùng khuỷu tay che mặt: “Không sao đâu cô Vân, em lau rồi.”

Vân Chi không nói gì, chỉ khẽ giữ lấy cổ tay cô, xoay nhẹ khuôn mặt cô lại, rồi từng chút một, cẩn thận lau sạch những vết máu dính trên mặt.

“Cô Vân…”

Đinh!

Thang máy vừa mở, một bóng người liền ập vào.

Khoảnh khắc ấy Vân Chi và Triệu Tinh đang đứng rất gần nhau.

Khoảng cách ấy gần đến mức mập mờ.

Vân Chi chưa kịp lùi lại, hơi thở lập tức rối loạn. Cô chột dạ nhìn ra ngoài.

Giản Hi đầu óc choáng váng, vừa từ hành lang về sau khi hứng gió một lúc, ngẩng đầu lên thấy con số trên thang máy đang tăng, cô bỗng có linh cảm có khi nào là Vân Chi đang quay về?

Cô tự tìm cho mình một cái cớ để đứng đợi ở đây coi như là say rồi, đầu óc không tỉnh táo.

Và rồi, điều cô thấy là cảnh tượng này.

Vân Chi nắm cổ tay Triệu Tinh, hai người gần như dính sát vào nhau. Trong đầu Giản Hi bật ra bốn chữ da chạm da thịt.

Quen nhau bao lâu đâu mà đã thân thiết tới mức này?

Giản Hi hai tay chống lên khung cửa thang máy, bấu lấy, nghiến răng nghiến lợi trừng trừng nhìn Vân Chi.

“Tiểu…”

Vân Chi muốn gọi tên cô, nhưng thấy Triệu Tinh đang ở đó, đành nuốt chữ cuối cùng lại.

“Bỏ tay ra, như vậy không an toàn.”

Không chút dịu dàng.

Giản Hi nghẹn thở, mặt đỏ bừng.

Vì sự gần gũi của Vân Chi với người khác. Vì giọng nói vừa nãy của cô, hơi có chút nghiêm khắc.

Cơn giận tích tụ từ ban ngày đến giờ giờ đây chỉ cần một tia lửa nhỏ là đủ bùng lên.

Vân Chi đưa tay ra, muốn nắm tay Giản Hi.

Chính là tay vừa nắm cổ tay Triệu Tinh.

Khoảnh khắc đó mọi cảm xúc Giản Hi dồn nén bao lâu rốt cuộc bùng nổ.

Vân Chi vừa tiến tới, dịu dàng như muốn dỗ dành thì

Giản Hi theo bản năng đẩy mạnh cô ra: “Cút đi.” Cô gằn từng chữ.

Gương mặt Vân Chi lộ rõ vẻ tổn thương, không thể tin được Giản Hi lại dùng sức mạnh đến vậy. Vai đau nhói, nhưng lòng còn đau hơn.

Cô lảo đảo lùi mấy bước, may mà có Triệu Tinh ôm lấy, nếu không đã ngã nhào.

“Cô Vân!”

Triệu Tinh ôm chặt lấy cô, đỡ cô ra khỏi thang máy.

Cô không nói gì với Giản Hi trước đây cô không thích Giản Hi chỉ vì thấy người này quá ngạo mạn.

Nhưng giờ thì khác rồi giờ đến nhìn cô cũng không muốn.

Người này đúng là một kẻ điên vô lý.

Làm sao, có thể đối xử với cô Vân như vậy được chứ?

Triệu Tinh vẫn vòng tay che chở lấy cô, nhưng Vân Chi khẽ nhấc tay, gỡ cánh tay ấy ra.

“Cô Vân?”

Vân Chi xoa nhẹ bả vai đau nhức, lắc đầu rồi cúi đầu. Triệu Tinh nhìn thấy rất rõ trong mắt cô lấp lánh một tầng nước.

Ánh mắt ấy khiến người ta muốn rơi nước mắt thay.

Gương mặt Triệu Tinh ngập tràn cảm xúc muốn bảo vệ cô.

Ở phía đối diện, Giản Hi tựa vào tường, ánh mắt gắt gao nhìn sang hừ lạnh một tiếng, gần như là thách thức.

Triệu Tinh vốn không phải đứa yếu thế dù là vì bản thân hay vì muốn đòi lại công bằng cho cô Vân, giờ cũng không thể nhịn được nữa rồi.

“Giản Hi, cậu bị bệnh à? Cô Vân đã làm gì cậu chứ? Cậu hết lần này đến lần khác bắt nạt cô ấy, là vì thấy cô ấy tính tình tốt, dễ mềm lòng đúng không? Cậu dựa vào đâu? Cậu có tư cách gì mà làm thế?!”