Chương 21

“Cô Vân, cô định ra ngoài có việc à? Tôi không rõ khi nào quay lại được, nhưng nếu tiện, nhờ cô để mắt tới Tiểu Giản giúp tôi. Em ấy mà uống rượu, cảm xúc sẽ thất thường. Tôi thật sự không an tâm.”

Giản Hi say, nhưng không phải kiểu say lè nhè bê bối.

Ngoài chuyện đứng không vững, thì gương mặt hơi đỏ, ánh mắt vẫn tỉnh táo.

Vậy là, thật sự không quan tâm nữa sao?

Nếu không, sao lại không ngăn cản khi nghe hiệu trưởng đề nghị để Vân Chi chăm sóc?

Không phải là rất ghét cô sao?

Hay là, đến cả cảm xúc với cô cũng không còn?

Nếu như nói, buổi chiều trong thang máy Vân Chi vẫn còn chút hoài nghi

Thì giờ đây, cô buộc phải tin rồi.

Cái lùi lại của Giản Hi, đổi lại là bước tiến dè dặt của Vân Chi.

Cô nhìn đồng hồ theo thói quen.

“Tôi đúng là có việc phải ra ngoài, bây giờ là 9 giờ 10, tôi sẽ cố gắng quay về trước 10 giờ.”

“Đi gặp người à?” Trịnh Toàn thuận miệng hỏi, rồi bấm thang máy xuống tầng trệt.

“Vâng, gặp một người bạn cũ.”

Vân Chi nói dối.

Cô thật sự không biết nói dối không phải người biên thành, đại học cũng không học ở đây.

Bạn cũ kiểu gì? Cũ đến mức nào?

Giản Hi gạt tay Trịnh Toàn ra, dùng ngón cái ấn lên tay nắm cửa, tít một tiếng, khóa cửa mở.

Trịnh Toàn dặn dò: “Tiểu Giản, cháo mẹ nấu để trong nồi rồi, hâm nóng lại là ăn được.”

“Biết rồi.”

Giản Hi bước vào nhà.

Trịnh Toàn và Vân Chi cùng xuống thang máy. Trước khi cửa đóng lại, Trịnh Toàn nói nhỏ mật mã khóa cửa cho Vân Chi biết.

Vân Chi không nhắc đến Giản Hi.

Năm năm đủ để thay đổi quá nhiều thứ.

Những gì Trịnh Toàn biết về Giản Hi, có khi còn nhiều hơn cả cô rồi.

Thì ra, bây giờ Giản Hi uống rượu xong sẽ trở nên mất ổn định về cảm xúc.

Nếu không có Trịnh Toàn nói, cô cũng chẳng hề hay biết.

Năm năm lỡ mất ấy, rốt cuộc phải cần thêm bao nhiêu năm nữa, mới có thể từ từ bù lại?

Vân Chi xuống tầng một, nói lời tạm biệt với Trịnh Toàn đang xuống bãi đậu xe dưới tầng hầm.

Từ đây bắt taxi đến quảng trường Thời Đại chỉ mất tầm mười phút.

Xuống xe, Vân Chi định nhắn hỏi vị trí cụ thể thì…

“Cô Vân, em ở đây!”

Triệu Tinh cất tiếng gọi từ phía sau.

Cô bé vẫn mặc đồng phục, đứng cạnh tượng sư tử đá, trên cánh tay lộ ra vài vết thương rõ rệt, khóe miệng còn có vết máu mờ mờ.

Rõ ràng, chuyện cô nói với Vân Chi lúc trước vẫn chưa nói hết.

Chắc là bố cô không chỉ đơn giản là đập phá đồ đạc khi say.

Vân Chi lướt nhìn một cái rồi nhanh chóng dời mắt ở tuổi này, lòng tự trọng còn cao hơn trời.

Hiếm có ai như Giản Hi, dám thẳng thắn mà nói mình không có cha mẹ.

Trái tim Giản Hi, còn mạnh mẽ hơn cả những gì Vân Chi tưởng tượng.

Đứa em gái ngày xưa chuyện gì cũng dựa vào cô, bây giờ đã có thể độc lập tự mình gánh vác.

Nhưng Vân Chi vẫn hy vọng nhiều lúc, Giản Hi có thể yếu đuối một chút.

Để cô còn có cơ hội chen vào, lúc Giản Hi cần người an ủi thì cô có thể đưa vai ra cho cô tựa vào, một lần nữa làm điểm tựa cho cậ3u.

Giọng nói của Triệu Tinh kéo Vân Chi khỏi cơn lạc ý về Giản Hi: “Cô Vân, xin lỗi vì đã làm phiền cô trễ thế này… nhưng loại chuyện này… em thật sự không biết nói với ai, cũng không biết tìm ai, nên chỉ dám tìm đến cô…”

“Không sao đâu, không phiền gì cả.” Vân Chi dịu dàng đáp.

Gần đó có hiệu thuốc, cô đi mua thuốc cho Triệu Tinh.

“Về nhà nhớ bôi thuốc liền, để nhanh lành. Ngày mai còn phải đi học đấy.”

“Vâng ạ.”

Triệu Tinh nghiêng đầu nhìn cô, nhỏ giọng tâm sự: “Vết thương với em thì chẳng là gì, em không sợ đau, quen rồi. Em cũng không phải kiểu con gái hay u uất, thực ra tính em khá hoạt bát. Cô Vân, hôm nay chiều em nói với cô nhiều chuyện như vậy, em thấy lòng mình thoáng hẳn. Trước giờ chưa từng có cảm giác như thế. Có lẽ vì nếm được cảm giác dễ chịu đó, nên lần này lại bị tổn thương, em mới liều mạng tìm cô, mong được dễ chịu thêm lần nữa…”

Triệu Tinh là con gái trong một gia đình đơn thân. Bố mẹ ly hôn, cô theo bố, còn em gái thì theo mẹ.

Chị em một nhà, định sẵn phải tách làm hai.

Cô biết mẹ tốt, nên tự mình đề nghị theo bố.

Lúc kể điều đó với Vân Chi, cô thật sự khiến người ta không kìm được xúc động.

Vì Vân Chi cũng lớn lên bên cha, cô hiểu cảm giác đó, cũng đồng cảm với Triệu Tinh.

“Triệu Tinh, em là một đứa trẻ ngoan.”

“Cô Vân, sau này nếu em lại thấy ngột ngạt trong lòng… em có thể tiếp tục tìm cô được không?”

Vân Chi không có lý do để từ chối.

“Được chứ.”

“Cảm ơn cô…”

Trên người Vân Chi mang một loại sức mạnh kỳ lạ vừa dịu dàng vừa kiên cường. Trong ánh mắt mềm mại của cô ẩn chứa tình thương, trong bóng dáng mỏng manh của cô lại toát lên khí chất bất khuất.

Khiến người ta chỉ muốn ôm lấy cô. Những người thiếu thốn tình cảm càng muốn được bao bọc bởi vầng sáng mẫu tử ấm áp ấy.

“Cô Vân, em có điều này nói ra có thể hơi mạo phạm…”

“Hửm?”

“Em cảm thấy cô rất giống…”

Triệu Tinh ngập ngừng, ngại không dám nói.

“Nói đi, không sao đâu.”

Triệu Tinh hắng giọng: “Giống mẹ.”

… Mẹ.

Nhưng Vân Chi năm nay mới chỉ hai mươi lăm.

Triệu Tinh lén quan sát sắc mặt cô, thấy cô không giận, trái lại còn bật cười.

Cười rồi lại càng giống mẹ hơn.

“Cô Vân, cô cười gì vậy ạ?”

Nhớ lại chuyện xưa, ánh mắt Vân Chi bỗng trở nên dịu dàng.

“Có lẽ là vì cô từng giống như mẹ chăm sóc em gái mình từ nhỏ, nên em mới thấy cô như một người mẹ.”

“Không phải đâu ạ. Cô giống mẹ là một cảm giác.”

Nói đến đây, Triệu Tinh như sực tỉnh: “Cô Vân, cô cũng có em gái ạ?”

“Ừ.”

“Wow…” Triệu Tinh lộ rõ ánh mắt ngưỡng mộ: “Được làm em gái của cô Vân, chắc là hạnh phúc lắm…”

Có những người, trong mơ cũng không dám mơ được dựa vào vai Vân Chi.