Nhưng người đang đứng cách đó không xa… Chính là người thân của cô.
Thế mà Giản Hi không muốn thừa nhận nữa.
Có thể hôm qua muốn. Có thể giây trước còn muốn. Nhưng đến giây phút cảm xúc rõ ràng này, Giản Hi đã nhận ra mọi ý nghĩ muốn làm hòa với Vân Chi đều là một trò hề.
Chỉ cần đến gần Vân Chi, cô sẽ không kiềm nổi cái thứ du͙© vọиɠ đen tối muốn khám phá, muốn kiểm soát, muốn chiếm đoạt, muốn huỷ hoại.
Một ngày nào đó, cô thật sự sẽ bóp chết Vân Chi.
Không tình cảm, không cảm xúc. Đó mới là cảm xúc tốt nhất.
Còn người phía trước vì câu nói đó mà mắt hoe đỏ, Giản Hi không muốn dây dưa gì thêm.
Các bạn học trong lớp dựng tai lên nghe lén đã lâu, ai nấy đều kinh ngạc.
Thầy Đinh thì vẫn chưa nhận ra nói chuyện như vậy ở đây là vô cùng không hợp thời điểm, vẫn định tiếp tục.
Nhưng Vân Chi lên tiếng, ngắt lời: “Thầy Đinh, lát nữa không phải có cuộc họp sao ạ?”
Thầy ngẩn người một giây, như sực nhớ ra điều gì, vỗ trán: “Đúng đúng đúng, tôi đi chuẩn bị ngay.”
Thu lại gương mặt hóng hớt, ông ta nghiêm mặt, phát hiện đám học sinh đang lén nhìn mình đều bị vẻ nghiêm nghị dọa im re, bấy giờ mới hài lòng rời đi.
Giản Hi về lại chỗ, ngồi yên lặng.
Vân Chi không dám nhìn cô, sợ cô lại kích động làm chuyện gì mất kiểm soát.
Còn Giản Hi, cũng không muốn nhìn cô chỉ mong tìm lại được một chút tĩnh lặng.
Vân Chi vốn không hề có ý đẩy cô ra xa, cô chỉ muốn những chuyện giữa họ nên được giải quyết ở ngoài trường.
Thế nhưng khi Giản Hi đối xử với cô như người vô hình, trái tim cô thật sự đau đớn cũng thật sự hối hận.
Nước cờ này, cô đã đi sai.
…
Thang máy đi lên.
Vân Chi len lén nhét điện thoại vào túi áo đồng phục của Giản Hi.
“Tiểu Giản, cô lấy lại điện thoại từ thầy Đinh rồi. Không cần lo chuyện mời phụ huynh đâu, cô nói với thầy ấy từ giờ để cô quản em.”
Cô nhẹ giọng, cúi thấp người, khác hẳn vẻ dè dặt trốn tránh khi ở trong trường.
Chính cái khác biệt ấy, lại khiến một người vốn đã dễ nghĩ tiêu cực như Giản Hi càng dễ liên tưởng đến điều tối tăm.
Ừ.
Quả thật là chuyện không thể cho ai biết.
Quả thật là chuyện không thể lộ ra ánh sáng.
Giản Hi dùng lạnh nhạt để đè nén cơn sóng lòng.
Cô im như tượng đá mặc cho Vân Chi nói gì cũng không đáp lại, ánh mắt lảng sang hướng khác.
Lưng Vân Chi mỗi lúc một cúi thấp. Mà Giản Hi vẫn chẳng động lòng.
Cô có thể dùng lời cay độc mỉa mai cô, dùng tay bóp cô, dùng ánh mắt lạnh lùng đâm xuyên cô, oán hận cô đến không chút giấu giếm.
Những thứ đó Vân Chi chấp nhận được. Miễn là Giản Hi còn phản ứng với cô, còn có cảm xúc với cô.
Nhưng cái dáng vẻ im lặng, không vui cũng không giận, không oán cũng không thương trước mặt mới là thứ khiến Vân Chi bất lực.
Bởi vì chỉ khi còn quan tâm mới có đau khổ, mới có căm hờn.
Còn khi chẳng còn chút cảm xúc nào nữa
Đó là lúc người ta thực sự không còn để tâm đến mình nữa.
Vân Chi không thể chấp nhận được.
“Tiểu Giản, em vẫn còn giận chị sao?”
Giản Hi không phản ứng.
Vân Chi cố hít sâu một hơi, gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh: “Là vì chị cứ tránh mặt em hết lần này đến lần khác nên em mới giận, đúng không?”
Ngón tay Giản Hi siết chặt trong khoảnh khắc chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
“Xin lỗi, Tiểu Giản. Chị sẽ không trốn tránh em nữa… dù là ở trong trường… chị cũng sẽ không tránh né nữa… sẽ không… sẽ không bao giờ nữa…”
Đinh.
Cửa thang máy mở ra.
Giản Hi bước nhanh ra ngoài, không thèm liếc cô lấy một cái.
Vân Chi khẽ cười, nụ cười đầy chua xót. Cô ngửa đầu, tựa người vào vách tường mệt mỏi, rồi gửi một tin nhắn WeChat cho Chu Nhân:
[Tan làm chưa?]
[Tối nay lại tăng ca rồi. Có chuyện gì vậy Chi Chi, em cần gì không?]
[Không có gì, hỏi vậy thôi. Chị cứ làm việc đi.]
Vân Chi thoát khỏi khung trò chuyện, thấy một lời mời kết bạn mới tên hiển thị là Triệu Tinh.
Cô do dự giây lát, vừa định nhấn đồng ý thì tay lại thu về.
Nửa tiếng sau, lời mời được gửi lại lần nữa.
Vân Chi lại bỏ qua.
Lần thứ ba, Triệu Tinh để lại một tin nhắn:
[Cô Vân, bố em lại say rượu nữa rồi, em chạy ra ngoài rồi.]
Vân Chi nhìn đồng hồ đã hơn chín giờ tối.
Một cô bé một mình lang thang bên ngoài vào giờ này thật sự quá nguy hiểm.
Là giáo viên của Triệu Tinh, cũng là người đầu tiên cô ấy tìm đến, điều đó có nghĩa là một sự tin tưởng sâu sắc. Vân Chi không thể làm ngơ.
Cô hít sâu một hơi, chấp nhận lời mời kết bạn.
[Em đang ở đâu?]
Triệu Tinh nhanh chóng gửi định vị Quảng trường Thời Đại.
Vân Chi mặc áo khoác, chuẩn bị ra ngoài.
Thang máy vừa lên tới, bước ra là Trịnh Toàn đang đỡ một người nồng nặc mùi rượu: Giản Hi.
Cô ngả ngớn, loạng choạng không đứng vững.
Vân Chi vội đưa tay đỡ lấy.
Nhưng Giản Hi lập tức phản xạ lùi lại, né tránh.
Cô không bước vào thang máy, mà quay sang hỏi Trịnh Toàn: “Trịnh hiệu trưởng, em ấy đi uống với ai vậy?”
“Bạn của em ấy thì phải. Tôi cũng mới gặp lần đầu, trông còn nhỏ, chắc tuổi tầm như Tiểu Giản, nhưng dáng vẻ chín chắn, khá giống em ấy.”
Là bạn nữ. Vậy thì vẫn đỡ.
Đúng lúc đó, điện thoại Trịnh Toàn đổ chuông.
Làm hiệu trưởng, điện thoại gần như 24/7 không dám tắt nguồn. Chỉ sợ giữa đêm lại có học sinh xảy ra chuyện, mình không kịp nhận tin.
“A lô, thầy Hồ à?”
Một tay đỡ Giản Hi, tay còn lại nghe điện thoại, Trịnh Toàn cau mày: “Cái gì? Vừa ra khỏi cổng trường thì bị xe đâm à…”
“Không sao là tốt rồi. Nhớ trấn an phụ huynh thật kỹ, tôi tới ngay đây.”
“Có chuyện gì vậy, Trịnh hiệu trưởng?” Vân Chi hỏi.
“Lúc nãy tan học, có học sinh bị xe tông trước cổng. Tôi phải đến xem tình hình.”
Ánh mắt bà lướt nhanh qua Giản Hi, không yên tâm chút nào.