Ánh mắt phượng của Giản Hi hơi híp lại, lười tranh cãi nữa, chỉ để lại cho Trịnh Toàn một bóng lưng khiến người ta phải dõi theo thật lâu.
Một người phụ nữ gợi cảm chẳng liên quan gì đến tuổi tác.
Giản Hi mười tám tuổi, đã sở hữu thứ đó, định sẵn khiến cô ở cái thời đại coi trọng ngoại hình này không cách nào trở thành một người bình thường.
Cô thật sự quá chói mắt. Đi đến đâu, ánh mắt người ta cũng tự động dõi theo đến đó.
Cộc cộc.
Tiếng gõ cửa vang lên hai cái.
Chờ giáo viên trên bục giảng cho phép, cô mới hạ mi mắt xuống, ánh nhìn lười biếng tản ra khắp phòng.
“Vào đi, vị học sinh đi trễ này.”
Tiếng nói vang lên trong lớp như một đóa bông bùng nở trong không khí, mềm mại, chậm rãi, vừa thờ ơ vừa vô tình khiến trái tim người ta tan chảy.
Giản Hi hơi lắc vai theo một nhịp rất nhỏ, nhưng vẫn không buồn ngẩng đầu hẳn lên, chậm rãi bước đến hàng thứ hai từ cuối lên, ngồi xuống chỗ của mình.
Chỗ ngồi được sắp xếp theo thành tích, cô được bố trí ở đây, điều đó chứng tỏ cô không phải đội sổ. Vẫn còn năm, sáu đồng đội khác dưới đáy bảng thành tích làm lót đường.
Giản Hi vừa ngồi xuống, cậu bạn cao to ngồi trước liền che khuất hoàn toàn bóng cô.
An Dương nhút nhát, đến giờ vẫn không dám nói với cô lấy một lời. Cậu lén nhìn cô, gương mặt ngăm đen đỏ bừng từ cổ đến tận mang tai.
Không chỉ mình cậu, ánh mắt đám con trai xung quanh cũng không hẹn mà cùng đảo tới.
Trong lớp, con trai học hành đa số kém cỏi, còn con gái thì phần lớn thành tích khá, tụ tập ở tốp giữa và trên. Vì vậy, trong lớp hình thành kiểu phân bố nam trước nữ sau, chỗ ngồi xung quanh Giản Hi không có mấy bạn nữ, toàn bọn con trai hôi hám vây quanh.
Vừa mới ngồi xuống chưa đầy hai phút, cô đã thấy khó chịu, liền xịt hai lần nước hoa.
Phía trước vẫn học, phía sau vẫn chơi.
Ai cũng không quấy rầy ai.
Mặc kệ đám con trai phía sau cười đùa ầm ĩ thế nào, trên bục giảng giọng cô giáo vẫn đều đều, ôn nhu, dường như không vì ai mà nổi lên chút sóng giận nào.
Thỉnh thoảng chỉ nhẹ nhàng nhắc: “Các bạn phía sau, xin giữ trật tự một chút.”
Nhưng cũng không có chút hiệu quả nào.
Chuyện gì xảy ra, tiết dạy vẫn tiếp tục, chưa bao giờ bị ảnh hưởng.
Sau ba lần nhắc nhở, cô giáo cũng không nhắc nữa.
Giản Hi nhìn chằm chằm vào mặt bàn, nơi đã bị khắc chi chít tên, phủ kín những lớp chữ chồng chất. Cô khẽ đưa tay phủi qua, ánh mắt hờ hững dừng lại ở gáy của cậu con trai ngồi trước.