Chương 17

Lý Tráng tính toán nông cạn ấy, ai mà không nhìn ra.

Hiểu Yến từng bắt gặp vài lần hắn cố tình tìm chuyện để bắt chuyện với Giản Hi. Dù Giản Hi tỏ rõ thái độ không quan tâm, hắn vẫn mặt dày tiếp cận.

Chuyện đó vốn đã không ra gì, nhưng Hiểu Yến lại chẳng thể kìm được lòng ghen tị ghen vì Giản Hi xinh đẹp hơn mình quá nhiều, càng ghen vì ánh mắt cao ngạo kia của cô.

Ghen tuông âm thầm bào mòn lý trí, như một con rắn độc ẩn mình, chỉ chờ cơ hội cắn xé.

Khi phát hiện Triệu Tinh cũng đang có ý kiến với Giản Hi, Hiểu Yến lập tức châm dầu vào lửa: “Tinh Tinh, Giản Hi cũng quá kiêu rồi đấy! Cậu cười với nó mà nó không thèm đáp lại đã đành, còn bày ra cái mặt lạnh như tiền, là sao chứ? Nói trắng ra, nó căn bản chẳng coi cậu ra gì!”

Triệu Tinh sắc mặt khẽ thay đổi. Cô vốn là người thông minh, cẩn trọng, suy nghĩ thế nào về Giản Hi cũng không tiện nói rõ với Hiểu Yến.

“Đều là bạn học cả, có gì to tát đâu.”

Hiểu Yến hùng hổ tiếp lời: “Tớ thì không nhịn được đâu, nếu nó dám đối xử với tớ kiểu đó, tớ đảm bảo sẽ xông lên cấu cho một trận!”

“Cấu á?” Triệu Tinh bật cười.

“Ừ đó!”

“Cậu ghê thật đấy.”

Triệu Tinh quay đầu lại, chẳng thèm để ý Hiểu Yến tiếp tục ríu rít những lời không mấy tử tế phía sau. Cô chỉ hờ hững gật đầu cho có.

Tâm lý con người thật mong manh. Bị Hiểu Yến kích động liên tục, ánh mắt Triệu Tinh nhìn Giản Hi ngày một không thuận, cảm giác khó chịu cũng dần dần tích tụ.

Khi đã bắt đầu ghét một người, ánh mắt sẽ không thể giấu được.

Lúc phát bài tập, Triệu Tinh còn có thể mỉm cười với những người khác, nói đôi ba câu xã giao. Nhưng khi đến lượt Giản Hi, nụ cười lập tức tắt ngấm, lời cũng chẳng buồn thốt một câu.

Giản Hi nhận ra điều đó.

Cô khoanh tay tựa vào lưng ghế, ngước mắt nhìn thẳng cô ta.

Triệu Tinh cũng không né tránh, dứt khoát đối mặt.

Ánh nhìn chạm nhau, gay gắt như có lửa, không khí xung quanh như đông cứng lại.

Nếu không phải lúc ấy Vân Chi vừa bước vào lớp, chẳng biết hai người họ còn định căng tới chừng nào.

Triệu Tinh vội quay đầu đi, khi nhìn thấy Vân Chi, ánh mắt lập tức thay đổi, mềm mỏng trở lại, không còn chút gì gọi là công kích.

Vân Chi cầm trong tay một cây bút, thân bút khắc đầy hình dâu tây, rất đậm chất thiếu nữ.

Đây không phải kiểu bút cô thường dùng.

Môi Giản Hi đột ngột mím chặt.

Đó là cây bút hôm trước Triệu Tinh để quên trong văn phòng Vân Chi. Nhân tiện có tiết dạy lớp này, cô tiện tay mang tới.

Triệu Tinh còn chưa kịp bước tới, Vân Chi đã đưa tay ra trước, chờ cô ta tới lấy.

Ánh mắt Vân Chi cong cong, tràn ngập dịu dàng. Bị cô nhìn thẳng sẽ có cảm giác được xoa dịu, như thể ánh sáng trong trẻo ấy sẽ tự động quét sạch những mảng tối âm u nơi đáy lòng.

Triệu Tinh đón lấy cây bút: “Cảm ơn cô ạ.”

Vân Chi mỉm cười, ánh mắt rạng rỡ: “Không có gì.”

Cô mang theo một loại sức hút kỳ lạ khiến bệnh nhân muốn cởϊ áσ bệnh ra, khiến người xấu muốn làm người tốt, khiến những cô gái đang loay hoay trong tuổi trẻ bối rối muốn cởi lòng ra, đem hết bí mật giấu kín thổ lộ cùng cô.

Triệu Tinh đứng trước mặt Vân Chi, ánh mắt ấp úng, như có chuyện muốn nói.

“Sao vậy…?”

Ngón tay Vân Chi khẽ run, vô thức liếc về phía Giản Hi.

Giản Hi vẫn đang nhìn cô, ánh mắt chạm nhau nhanh chóng, rõ ràng là cố ý.

Vân Chi hẳn là đang chột dạ, vội vàng tránh đi.

Triệu Tinh nói: “Cô ơi, em có thể nói chuyện riêng với cô một lát không?”

“Hửm?”

“Em muốn tâm sự một chút.” Triệu Tinh lặp lại, lần này giọng rất nghiêm túc.

Là giáo viên chủ nhiệm kiêm phó chủ nhiệm, chuyện tâm sự với học sinh vốn là việc trong trách nhiệm của Vân Chi. Cô khẽ gật đầu, dắt theo Triệu Tinh bước ra ngoài.

Từ cửa chính, đi ngang qua dãy cửa sổ, lại vòng qua cửa sau suốt cả quãng đường, ánh mắt Giản Hi vẫn dõi theo hai người.

Tay Vân Chi cứ mân mê mái tóc vương trên má, chưa từng dừng lại. Váy cô thường ngày lúc nào cũng thướt tha thong thả, hôm nay lại phấp phới trong gió, vì cô đi khá nhanh, cúi thấp đầu.

Nếu nhìn kỹ, sẽ thấy đôi vai cô đang khẽ run.

Vân Chi căng thẳng.

Vân Chi sợ hãi.

Bởi vì em gái của cô đang trừng mắt nhìn cô chằm chặp.

Vân Chi sợ Giản Hi sẽ bỗng dưng xông tới, đứng chặn trước tấm bảng “Tôn sư trọng đạo”, giữa thanh thiên bạch nhật, giữa hàng trăm học sinh, lại như bao lần trước không màng thể diện, không màng lý lẽ truy vấn cô một cách hỗn loạn.

Những câu hỏi ấy, vốn chỉ nên tồn tại khi chỉ có hai người, chỉ nên được hỏi trong góc tối, nơi không ai nhìn thấy.

Nơi không ánh sáng.

Nơi chẳng có con người.

Nhưng rốt cuộc là vì sao, lại phải như thế?

Rõ ràng, họ chỉ là chị em mà thôi.

Vân Chi dắt theo Triệu Tinh rời khỏi tầm mắt của Giản Hi.

Trong mắt Giản Hi bấy giờ như có lửa bốc cháy cô rất muốn đuổi theo, nhưng ánh sáng ban ngày quá chói, camera giám sát quá rõ, người lại quá đông. Cảm xúc giận dữ như thiêu đốt lòng ngực, nhưng thân thể lại như bị đóng đinh cứng ngắc vào ghế.

Mỗi lần muốn vùng dậy, sấm sét của Jupiter và Zeus lại thi nhau giáng xuống, như muốn trừng phạt tội nhân dám phá vỡ trật tự thần linh.

Cô là tội nhân của Zeus trong thần thoại Hy Lạp. Là tội nhân của Jupiter trong thần thoại La Mã. Là tội nhân xúc phạm thần thánh, kẻ xâm phạm thánh địa, nếu còn tiếp tục lạc lối, sẽ bị giáng xuống lời nguyền độc địa nhất.

Mối dây ràng buộc giữa cô và Vân Chi, vĩnh viễn phải sống dưới sự giám sát của những vị thần đại diện cho đạo đức và trật tự. Ngẩng đầu ba thước có thần linh, thần linh luôn dõi theo chốn nhân gian.

Vậy nên, dù mắt đỏ hoe, Giản Hi cũng không thể đuổi theo.

Vân Chi và Triệu Tinh đi đã lâu, qua nửa tiết học, Triệu Tinh mới trở lại lớp.