Chương 15

Giản Hi không hay giao du với bạn cùng lớp, nhưng lại có ấn tượng rất sâu với Triệu Tinh bởi vì cô ấy thật sự đáng mến.

Nếu không có sự xuất hiện của Vân Chi, có lẽ Giản Hi sẽ mãi giữ nguyên ấn tượng tốt ấy.

Nhưng dù giữa cô và chị có bao nhiêu oán hận, bao nhiêu cách biệt, người đi bên cạnh chị, người khiến chị nở nụ cười, người được hít thở làn không khí gần chị nhất cũng không thể là người khác.

Các cô là chị em, là dây leo quấn quýt cùng sinh, hoặc cùng leo lên cao, hoặc cùng mục rữa dưới đất suốt đời cũng không được phép lìa xa.

Khóe mắt Giản Hi thoáng vụt qua tia sắc bén và đê tiện. Vân Chi đi ngang qua cô, môi hơi hé như định lên tiếng. Không biết Giản Hi đang kìm nén thứ tức giận gì, dán sát người cô mà đi, hung hăng húc mạnh vào vai cô một cái.

Không rõ là cố tình hay vô ý.

Vân Chi hít sâu, nhẫn nại xoa vai.

Không ngoài dự đoán, chỗ đó nhất định sẽ bầm đỏ.

“Cô ơi, cô không sao chứ?” Triệu Tinh lo lắng hỏi.

Vân Chi khẽ lắc đầu.

Sợi tóc vướng bên khóe môi, cô từ tốn dùng ngón tay vén ra. Ánh sáng gay gắt hắt lên lưng cô, dáng vẻ bất lực khi thở dài của cô, giống hệt tờ giấy nhăn nhúm trên bục giảng đã bị vò rồi thì không thể nào phẳng lại được nữa khiến người ta chẳng thể không xót xa.

Triệu Tinh trông thấy hết. Giản Hi rõ ràng là cố ý đυ.ng vào cô giáo, quá đáng đến mức không thèm nói một lời xin lỗi.

Tuy tính Triệu Tinh vốn khéo léo, nhưng cô chẳng hề ngán ngại việc lên tiếng bảo vệ Vân Chi khi thấy những bạn học khác không tôn trọng cô. Ai bảo Vân Chi hiền chứ? Là lớp trưởng, bảo vệ cô giáo đó là điều nên làm mà.

Cô không thể nhịn được nữa. Mặc kệ Giản Hi có khó đối phó đến đâu, cô cũng không sợ, lớn tiếng nói: “Giản Hi, cậu quên xin lỗi cô giáo rồi à?!”

Tiếng chuông chuẩn bị vào tiết học vang lên đúng lúc, nuốt chửng nửa câu nói.

Đó là Giản Hi đấy bình thường có ai dám nói chuyện kiểu đó với cô ấy đâu, vậy mà Triệu Tinh lại…

Cả lớp tròn mắt nhìn nhau, người thúc khuỷu tay, người nháy mắt, đến cả lớp phó học tập vốn chẳng quan tâm chuyện ngoài cửa sổ cũng đặt bút xuống, nín thở nhìn về phía đó.

Giản Hi hạ chân xuống, đầu nghiêng nhẹ, khóe môi khẽ nhếch thành một đường cong. Cô quay người, nhìn thẳng về phía Triệu Tinh.

Chỉ nhìn thôi, không mang theo bất kỳ cảm xúc gì.

Triệu Tinh lập tức cảm nhận được một loại áp lực vô hình. Rõ ràng cô không làm gì sai, nhưng lại thấy chột dạ, vô thức nuốt nước bọt.

Giản Hi quá ngạo nghễ. Đôi mắt ấy khi chăm chú nhìn người khác, hàng mi khẽ rung, không cần nói gì, chỉ bằng ánh nhìn cao cao tại thượng kia đã đủ thể hiện lập trường.

Giản Hi sẽ sai ư? Giản Hi không bao giờ sai.

Triệu Tinh âm thầm tự cổ vũ mình, giọng lớn hơn: “Giản Hi, mình nghĩ cậu nên xin lỗi cô giáo.”

Vân Chi chạm nhẹ vào tay Triệu Tinh, ra hiệu đừng nói tiếp.

Cử chỉ thân mật ấy, lọt trọn vào mắt Giản Hi.

Vốn chẳng có nhiều cảm xúc, vậy mà chỉ vì hành động nhỏ đó, cơn sóng cảm xúc lập tức dội lên mặt Giản Hi.

Cậu bước thẳng về phía Vân Chi mấy bước.

“Cô nghĩ sao, cô giáo?”

Vân Chi kẹt giữa hai người, khó xử tột cùng.

Một bên là lớp trưởng tốt bụng muốn bênh vực cô, một bên là em gái mình.

Tích… tắc…

Âm thanh con lắc đồng hồ vang lên rõ mồn một. Vết thương trong đáy mắt Vân Chi cũng rõ ràng như thế. Bi thương là vậy, nhưng cô vẫn dịu dàng xoa dịu tất cả.

“Thôi bỏ đi.” Vừa nói với Giản Hi, vừa nói với Triệu Tinh.

Triệu Tinh bốc đồng, không suy nghĩ đã làm càn, giờ tỉnh táo lại, cũng thấy hối hận. Cô nghe Vân Chi nói vậy, liền thuận thế quay lại chỗ ngồi.

Vân Chi xử lý ổn thỏa, ánh mắt nhìn tới cũng thu về kha khá.

Nhưng Giản Hi vẫn đứng nguyên tại chỗ, không chút lay chuyển như bức tường đối đầu mưa gió.

Tiếng chuông vào tiết chính thức vang lên.

“Giản Hi sao vậy?”

“Không biết nữa, sao cậu ấy cứ đứng đấy mãi?”

“Ánh mắt đó, hơi đáng sợ đấy.”

“Tớ cũng thấy thế, chẳng lẽ cậu ấy định đánh cô giáo?”

Tiếng xì xào bên dưới không hề né tránh. Vân Chi nhất định nghe thấy.

Nhưng cô không phớt lờ Giản Hi, không ra lệnh, cũng không lạnh nhạt.

Khi chuông sắp dứt, cô chỉ nhẹ nhàng, bất đắc dĩ mà dịu dàng nói: “Cô vào lớp dạy đây, em nhịn một chút, bốn mươi phút nữa tan tiết, cô sẽ tìm em, được không?”

Nhịn một chút? Giản Hi đâu thấy mình đang “nhịn”.

Nhưng thật kỳ lạ, Vân Chi giống như một loại thuốc có thể trị hết sự ngang ngược của Giản Hi vậy. Chỉ cần cô mở lời, ánh mắt hung hăng của Giản Hi lập tức biến mất.

Tuy vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, nhưng cả người đã dịu lại rất nhiều.

Đám bạn còn đang hóng biến thì ngơ ngác. Ai nấy đều nghĩ hôm nay Giản Hi chắc chắn sẽ ra tay với Vân Chi.

Đáng tiếc, họ thất vọng rồi.

Không những không đánh nhau, mà tiết học này Giản Hi còn ngoan ngoãn bất thường. Không nghịch điện thoại, không ngủ gật, không trốn tiết, không trang điểm. Ngồi thẳng thớm tại chỗ, chăm chăm nhìn đồng hồ trên tường.

Bàn trước bàn sau bàn bên, giấy nhắn chuyền tay không ngớt họ đang cá cược, bao lâu nữa Giản Hi sẽ ra tay đánh Vân Chi.

Ai cũng nói Giản Hi ghét cô giáo chuyện này, chỉ cần không mù là nhìn ra.

Có người nói một tuần, có người nói nửa tháng, có người đoán hết học kỳ. Chỉ không có ai cho rằng Giản Hi sẽ không đánh Vân Chi.

Cũng đúng thôi. Với tính tình đó, nếu bị chọc giận thật sự, Giản Hi có thể làm mọi thứ. Mọi người nghĩ vậy, cũng chẳng sai.

Giản Hi nhìn Vân Chi, trong lòng là một mớ cảm xúc hỗn độn cuộn trào. Dù Vân Chi đã ở đây một thời gian, nhưng nhiều lúc, cô vẫn cảm thấy cô ấy vẫn chưa đến.

Năm năm ấy, trong ký ức của Giản Hi, phần thuộc về Vân Chi là khoảng trống. Trống rỗng quá lâu, không ai lấp đầy.