Chương 14

Trong mắt người khác, cảm xúc của Giản Hi vốn hiếm khi thể hiện rõ ràng.

Một quyển sách toán bất ngờ bị ném mạnh xuống bàn.

Không chỉ tiếng ồn ào bị cắt ngang, cả giọng giảng của Vân Chi cũng ngưng bặt.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Giản Hi bao gồm cả của Vân Chi.

Ánh mắt Giản Hi dao động, dùng sự lạnh lùng cực đoan để che giấu cơn sóng lòng cuộn trào. Cô không muốn thừa nhận hành động của mình là đang gián tiếp bảo vệ Vân Chi, càng không muốn để cô ấy nghĩ vậy.

Trong lòng rối như tơ vò, như thể đang muốn chứng minh điều gì đó. Thế là, dưới cái nhìn của Vân Chi, không nói một lời, cô quay người bỏ đi.

Một người muốn bảo vệ cô ấy, sao lại làm vậy?

Giản Hi đi tới cửa lớp, không đi tiếp mà đứng ngoài hành lang, giống như mấy học sinh đang bị phạt bên lớp bên cạnh.

Túi quần phồng lên vì hộp thuốc, cậu muốn hút, nhưng nhịn được.

Nửa sau tiết là chữa đề thi thử. Vân Chi kiệt sức, giảng được nửa thì lớp trưởng Triệu Tinh giơ tay: “Cô giáo Vân, cô nghỉ chút đi, em giảng giúp cô.”

Giản Hi quay đầu nhìn vào lớp.

Vân Chi nhìn Triệu Tinh đầy dịu dàng, như người bệnh được quan tâm, cô nở một nụ cười nhợt nhạt: “Vậy làm phiền lớp trưởng nhé.”

Cô nhường bục giảng lại.

Triệu Tinh rất chu đáo, kéo một chiếc ghế ra cửa: “Cô giáo, mời ngồi.”

“Cảm ơn em.”

Ánh mắt Vân Chi dường như nhìn thoáng qua ngoài cửa, đầu ngón tay mân mê mép đề thi. Dù mệt mỏi, cô vẫn không ngồi xuống ghế, chỉ khẽ lùi một bước, dựa hờ vào khung cửa.

Giản Hi đang đứng sau lưng cô cô biết.

Chắc là mệt quá rồi, ánh mắt đã trở nên đờ đẫn.

Không rõ vì sao, tờ đề trong tay bỗng rơi xuống đất.

Triệu Tinh đang chuẩn bị lên bục, thấy vậy liền bước nhanh tới đỡ lấy, cúi người giúp cô nhặt lên.

“Cô giáo Vân, của cô này.”

“Cảm ơn em.”

Vân Chi hoa mắt chóng mặt, nhất thời đứng không vững, loạng choạng lùi một bước.

“Cẩn thận.” Triệu Tinh phản ứng cực nhanh, nắm lấy cổ tay cô.

“Ừm.” Liên tục cảm ơn hai lần, nhưng lần này, Vân Chi không nói “cảm ơn” nữa, chỉ “ừm” một tiếng.

Một thay đổi rất nhỏ, nhưng liệu có phải là dấu hiệu cho thấy, sau tiết học này, giữa cô và cô lớp trưởng nhỏ kia, thứ tình cảm giữa người với người, đã tiến thêm một bước?

Cổ của Giản Hi đã mỏi nhừ vì xoay qua một bên quá lâu. Triệu Tinh đã giảng bài suốt một lúc, còn bàn tay giấu sau lưng của Vân Chi nơi có vết hằn đỏ mà Triệu Tinh siết ra, vẫn chưa mờ đi.

Giản Hi nhìn chằm chằm vào chỗ đó, đến thở cũng không thông.

Dấu vết ấy, không thể do ai khác để lại.

Chỉ có thể là cô, nhất định phải là cô.

Một ý nghĩ vô lý, nhưng Giản Hi lại nghĩ thế.

Tiếng đọc bài vang vọng khắp hành lang, trên bức tường bên cạnh Giản Hi, bốn chữ “Tôn sư trọng đạo” hiện rõ sắc nét. Cô liếc nhìn, bật cười khẩy, rồi duỗi tay ra, mạnh mẽ siết lấy cổ tay Vân Chi ngay đúng vết hằn đỏ đó phát tiết lên da thịt cô một vết thương thuộc về riêng mình.

Sau lưng cả thế giới.

Vân Chi lựa chọn bao dung. Không rút tay lại, dù đau đến mấy cũng không.

Bình thản như mặt hồ, đối diện cả thế gian.

Da của Vân Chi rất nhạy cảm, chỉ cần va chạm nhẹ cũng để lại dấu.

Sau khi bị Giản Hi siết mạnh như vậy, cổ tay cô lập tức bầm tím, mấy ngày liền cũng không tan.

Vân Chi không hề che đi.

Lên lớp, cô dùng tay đó cầm phấn viết. Ăn cơm, tay đó cầm đũa. Đi đường, tay đó cầm giáo án.

Vết thương sâu, hằn lên làn da trắng của cô.

Giản Hi luôn nhìn thấy.

Cô biết, Vân Chi cố ý để cậu thấy.

Như đang nhắc nhở cô từng giây từng phút rằng hôm đó, ngôi trường này đặc biệt trang nghiêm, đài tưởng niệm ở góc sân càng nổi bật, từng hơi thở đều mang theo hương vị sách vở. Lần đầu tiên Giản Hi cảm thấy môi trường mà mình đang sống nặng nề, thiêng liêng, không thể vượt qua ranh giới đạo đức, không thể bất kính với thầy cô.

Ngước mắt nhìn quanh, dãy lầu học nghiêm trang sừng sững. Thu hồi ánh nhìn, các bạn học trong lớp mặc đồng phục ngay ngắn, trong mắt họ tràn đầy sự kính trọng đối với nơi này.

Học sinh kính sợ trường học, kính sợ tri thức, kính sợ giáo viên.

Triệu Tinh đôi lúc giảng bài sẽ thiếu sót, nhưng Vân Chi không cần nhìn đề, mỗi lần đều có thể chỉ ra điểm mấu chốt. Giọng cô yếu, nhưng nền tảng toán học vững vàng, bất kể đề khó cỡ nào cũng giải được dễ dàng. Điều đó khiến cô trở nên mạnh mẽ. Thế nên trong lòng mọi người, lúc này đây, Vân Chi hoàn toàn không phải là người dễ bắt nạt.

Thậm chí còn khiến người ta muốn kính trọng.

Người truyền đạo, sự uy nghi tự sinh.

Bình thường, đến đoạn như vậy, đa phần người ta sẽ chọn buông tay.

Nhưng đó là Giản Hi cô không giống những người khác. Càng nhiều người kính trọng Vân Chi, cô lại càng mạnh tay hơn khi siết cổ tay cô.

Khi cả thế giới đều đang tôn kính Vân Chi, Giản Hi lại càng tận tình hạ nhục cô.

Vân Chi nhìn thì bình thản như mặt nước, nhưng thực ra là đang không có giới hạn mà dung túng cho tính khí ngang ngược của Giản Hi.

Khi còn bé, Giản Hi từng vén áo cô lên. Nghe thấy tiếng chân bước tới, Vân Chi hoảng loạn, nhưng người lớn đẩy cửa vào, lại chỉ thấy một Vân Chi quần áo chỉnh tề.

Cảnh tượng hôm qua như lặp lại không thay đổi gì ngoại trừ việc Vân Chi vẫn dung túng Giản Hi một cách gần như cưng chiều.

Tựa lưng vào lan can, Giản Hi nhíu chặt mày. Người qua lại không ngớt, ánh mắt cô xuyên qua đám đông, rơi xuống bóng dáng Vân Chi và Triệu Tinh đang đi về phía này.

Vai kề vai, bước đều bước.

Chiếc laptop của Vân Chi nằm trong tay Triệu Tinh.

Chính là chiếc laptop mà Giản Hi đã từ chối không chịu mang giúp.

Triệu Tinh là kiểu con gái có tính cách sáng sủa, miệng ngọt ngào, rất biết cách làm người lớn vui lòng. Thầy cô các môn đều quý cô bé.