Chương 13

“Tâm trạng không tốt?”

“Không.”

Vu Sam vắt chéo chân, nghiêng đầu: “Giản Hi, chúng ta quen nhau được bao lâu rồi nhỉ?”

Giản Hi nghĩ nghĩ: “Không nhớ.”

“Tôi cũng không nhớ.” Vu Sam mỉm cười: “Mỗi lần em đến, tiệm tôi lại đông nghịt. Mấy đứa con trai ngồi ghế xem bi-da phía sau, chẳng thèm nhìn bi, chỉ ngó em.”

“Lạ lắm à?”

“Một chút.”

“Lạ chỗ nào?” Giản Hi nhướng mày.

Vu Sam vẫn cười dịu dàng: “Tôi không nói việc tụi nó chỉ ngắm em là lạ, mà là…”

Giản Hi cúi người, dí tắt thuốc vào gạt tàn: “Ý cô là, chính tôi mới lạ?”

“Ừ.”

Giản Hi nhìn đồng hồ: “Tiết sau tôi không định trốn nữa, nên cô chỉ có mười phút để nói xem tôi lạ chỗ nào.”

“Tôi thấy em chẳng giống học sinh cấp ba chút nào. Nhưng em lại mặc đồng phục y như tụi nó, mang cặp sách đi ngang tiệm tôi mỗi ngày. Chỉ là em không giống tụi nó chút nào. Khó nói lắm. Giống như em đáng ra phải là một trái táo xanh, mà lại chín quá sớm.”

Giản Hi bật cười đến run cả vai.

“Cô đang bảo tôi dậy thì sớm à?”

“Cũng có thể nói vậy.”

Đây là lần đầu Vu Sam thấy cô cười thoải mái đến vậy.

“Cười gì ghê vậy?”

“Tự dưng nhớ ra một chuyện.” Giản Hi dựa vào tay vịn sofa, chống cằm, ánh sáng đan xen qua mái tóc, làm khuôn mặt cô vừa rõ ràng vừa mơ hồ.

“Năm sáu tuổi, cô có từng sờ ngực con gái chưa?”

Câu hỏi thình lình khiến khóe môi Vu Sam giật giật.

“Cái gì?”

“Tôi từng.”

Tiệm bi-da vốn ồn ào phút chốc im bặt. Hồi ức như một lớp voan mỏng, mơ hồ mà bao trùm dù cách bao lâu đi nữa, ngẩng đầu vẫn thấy rõ ràng như cũ.

Đôi mắt từng bị hồi ức hôn qua, bây giờ đã dịu đi rất nhiều, gần như mềm mại hẳn.

Chính lúc Giản Hi điều chỉnh lại tư thế ngồi, ánh mắt hai người giao nhau.

Cách hai bàn bi-da, ánh sáng lốm đốm rọi lên bóng người đứng cạnh máy bán nước tự động là Vân Chi.

Cô như vừa chạy tới, thở dốc từng nhịp, l*иg ngực phập phồng lên xuống.

Mồ hôi thấm ướt cổ áo, những hạt nhỏ li ti trườn xuống nơi mềm mại nhất trên cơ thể người phụ nữ.

Vài giây trước, Giản Hi vén lớp rèm mỏng, nhìn thấy “hồi bé”.

Thứ bị đâm thủng, là ký ức và hiện thực, hay là Vân Chi mười ba tuổi và Vân Chi hai mươi lăm tuổi? Tại sao Vân Chi đứng đó ngay ngắn, áo quần chỉnh tề, mà trong đầu Giản Hi chỉ hiện ra một căn phòng tối không ánh sáng, nơi một cô bé nhỏ, lấy danh nghĩa “tò mò”, rón rén chạm vào trái cấm?

Định mệnh xoay vòng, không cách nào chạy trốn.

Như thể có một lực lượng vô hình và mất kiểm soát đang lôi kéo, buộc cậu phải bước về phía trước. Những điều từng được xem là trong trẻo ngây thơ trong thế giới trẻ con, giờ đổ nghiêng đổ ngả trong lòng cậu, mùi thuốc lá rẻ tiền xộc tới quá bẩn thỉu, làm bẩn cả trái tim.

Cho nên, rõ ràng cô ấy vẫn mặc quần áo, vậy mà trong đầu cậu lại hiện lên hình ảnh cô ấy kéo áo lên.

Thật đê tiện.

Nhưng Giản Hi cam lòng để mình đê tiện như thế, cậu cố tình muốn vấy bẩn Vân Chi bằng ánh mắt, bằng lời nói, bằng suy nghĩ, bằng tất cả những gì hèn hạ và đáng ghét nhất.

Giản Hi châm thêm điếu thuốc, khóe môi cong lên, nụ cười mang đầy ý trêu chọc.

“Đi thôi.” Cô nói với Vu Sam.



Giản Hi bước chân rất dài, Vân Chi theo sau, chưa được mấy bước đã thở hồng hộc.

Yếu thật đấy.

Cô như cố tình đùa giỡn, càng lúc càng đi nhanh.

Người phía sau không cầu xin, chỉ im lặng đuổi theo.

Đến ngã ba đường trái về trường, phải là tiệm net Giản Hi kéo cổ áo đồng phục, phả chút hơi nóng, chợt nghĩ đến gì đó, ngoái lại nhìn Vân Chi.

Cô đang ôm bụng, mồ hôi đầm đìa.

“Chết tiệt.” Giản Hi lẩm bẩm.

Chân vốn định rẽ phải giờ khựng lại chắc là định đợi Vân Chi, nhưng cũng không tử tế tới mức đỡ cô.

“Tiểu Giản, về trường với chị nhé.” Giọng Vân Chi yếu đến mức kéo theo tiếng “rít rít” khẽ khàng.

Giản Hi nhìn đồng hồ: “Còn chưa tan tiết mà? Tiết này không phải là tiết của cô sao, cô bỏ tiết để ra tìm tôi à?”

“Giáo viên hóa lát nữa có việc, đổi tiết cho chị.”

“Vậy tiết sau là tiết của cô?”

“Ừm.”

Giản Hi bật cười khẩy, ánh mắt nhìn cô phức tạp: “Lại phải cúp một tiết nữa rồi.”

“Đừng trốn học nữa, được không?” Vân Chi dịu giọng thương lượng: "Về cùng chị nhé, được không?”

“Dựa vào đâu?”

Hàm răng cắn nhẹ môi dưới, để lại vết đỏ mê hoặc. Giọng cô không có nửa phần giáo huấn, như đang dựng lên một tòa điện thờ dịu dàng trong lòng người, mở toang cánh cửa, mời gọi cô bước vào.

“Tiểu Giản, chị không muốn lấy thân phận chị gái để yêu cầu em, cũng không muốn dùng thân phận giáo viên để ràng buộc em. Chị chỉ là Vân Chi, Vân Chi có chút mệt rồi, có chút không đuổi kịp em nữa. Em có nguyện ý đi cùng Vân Chi không?”

Phải chăng sự dịu dàng của phụ nữ là thứ dễ dàng mài mòn những gai góc cứng đầu nhất? Bởi vì Giản Hi không lập tức từ chối.

Vân Chi nói thêm: “Nếu em chịu về, chị sẽ rất vui.”

Giọng cô nhẹ nhàng đến mức tim người ta tê rần.

Lúc Giản Hi ngồi lại vào chỗ, nhìn Vân Chi đứng trên bục giảng, cô vẫn không hiểu rốt cuộc vì sao mình lại chịu về theo cô.

Không tìm được lý do nào đủ để thuyết phục bản thân.

Nửa đầu tiết học chủ yếu ôn tập các điểm kiến thức. Vân Chi chống tay lên bàn giảng, trạng thái rất kém, nói được một đoạn thì lại thở dốc thật lâu.

Mặt trắng bệch như giấy.

Đám con trai phía dưới líu ríu nói chuyện riêng, ồn ào như cái chợ.

Vân Chi từng nhắc nhở, nhưng bọn họ đã quen tính cô một quả hồng mềm, không nghiêm như các giáo viên già, cũng chẳng thú vị như mấy giáo viên trẻ. Như một món đồ cổ không biết lên mạng, cứng nhắc, nhạt nhẽo, quá dễ bắt nạt.

Nên họ chẳng coi cô ra gì.

Bình thường ngồi gần Giản Hi mà có ồn ào, cô cũng mặc kệ. Nhưng hôm nay, giữa tiếng ồn ấy lại xen lẫn tiếng thở gấp của Vân Chi, khiến cô vô thức siết chặt đầu ngón tay.