Chương 12

Loại người như cô, nhìn qua là biết cả đời sẽ không làm điều gì vượt khuôn khổ.

Rất nhạt nhẽo, rất vô vị.

Thế nhưng Giản Hi lờ mờ nhớ ra, Vân Chi thỉnh thoảng cũng từng rất thú vị.

Chỉ là, ký ức đó đã quá xa rồi.

Vân Chi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Giản Hi.

Cô thật sự rất chậm, chậm đến mức như chiếc đồng hồ cát bị tắc, khiến cả sự bồn chồn thường trực của Giản Hi cũng bị trì hoãn theo.

“Cô ăn không thì bảo, không ăn tôi dọn.”

Vân Chi ngồi đổ người lên bàn, cổ tay nhỏ mảnh như có thể gãy bất cứ lúc nào, bàn tay mảnh khảnh đặt lên mặt bàn, gò xương nhô cao.

Nhưng yếu nhất vẫn là ánh mắt của cô:

“Tiểu Giản… cảm ơn mẹ Trịnh. Nhưng chị thật sự không nuốt nổi, một miếng cũng không. Chút nữa em dọn giúp chị nhé… Giờ mình nói chuyện một chút đi.”

“Nói chuyện?” Khóe môi Giản Hi giật giật: “Tôi không muốn nói chuyện với cô.”

Ở trước mặt Vân Chi, Giản Hi luôn ngang ngược vô lý vô lý đến vô pháp vô thiên.

Nồi cháo đã mang đến rồi, không có lý do gì để không ép cô ấy ăn.

Vân Chi càng không muốn ăn, Giản Hi lại càng muốn bắt cô ăn.

Cô dịch ghế ngồi sát bên, bưng bát cháo, xúc một muỗng đưa tới miệng Vân Chi: “Mở miệng.”

Cực kỳ dữ.

Lại bắt đầu vô lý rồi.

“Tiểu Giản, chị…”

Vân Chi nhìn cô với vẻ khó xử, mặt nghiêng sang bên: “Không ăn, thật sự không ăn nổi…”

Cả người yếu đến mức lảo đảo, chắc mấy hôm nay chẳng ăn được gì.

Giản Hi dí muỗng cháo sát hơn: “Ăn.”

“Tiểu Giản, em đang quan tâm chị sao?”

“Đừng ảo tưởng, tôi không rảnh như thế. Tôi sợ cô chết queo ở đây, rồi không biết ăn nói thế nào với chị Nhân.”

“Vậy à…”

Vân Chi chậm rãi đưa miệng lại gần, môi vừa chạm cháo đã ngửi thấy mùi lập tức muốn tránh ra.

Mỗi lần lại gần Vân Chi, Giản Hi đều đau như bị roi quất, là thứ đau không dứt, lan khắp máu thịt, xương tủy, dấy lên từng vết thương chưa bao giờ lành.

Cô thích nhìn Vân Chi chịu thiệt càng khốn khổ càng tốt, càng bị cô bắt nạt, càng bị cô tổn thương. Thích nhìn dáng vẻ chậm chạp của cô trở nên bối rối, ánh mắt bình thản của cô vỡ vụn trong sợ hãi tất cả đều như thể cào mở vết sẹo, nghe tiếng máu rỉ ra từ kẽ xương.

Bởi vì họ không phải chị em ruột, nên máu họ không giống nhau.

Thế thì hãy lóc xương lột thịt, để máu của cô, máu của tôi, hòa quyện một cách bạo liệt mục nát cùng nhau, không chết không ngừng.

Giản Hi ghét cô đến chừng nào, thì lúc giữ lấy cằm cô đổ cháo vào miệng cũng tàn nhẫn đến chừng đó.

Vân Chi giãy giụa, Vân Chi van xin, rồi cuối cùng ngoan ngoãn khuất phục.

“Tiểu… Giản…”

Vân Chi ho sặc lên.

“Đủ chưa?”

“Đủ rồi, Tiểu Giản… đủ rồi…”

“Nếu chưa thì còn nữa.”

“Đừng…”

Vân Chi vịn lấy bàn, gom tóc lại, ngẩng mặt nhìn Giản Hi trên áo dính đầy cháo, khóe môi cũng vấy đầy, cả người chật vật như vết sẹo đầy máu dưới da của Giản Hi.

Cô thở hổn hển từng hơi, vậy mà vẫn bật cười trong mắt còn ánh lên chút cảm kích kỳ lạ.

“Với chị như thế thì được, nhưng với người khác tuyệt đối không được vậy, biết chưa?”

“Bớt quản tôi đi.”

Vân Chi lười nhác nằm úp mặt trên cánh tay, đầu ngón tay khẽ cọ nhẹ lên vành tai mình.

“Nếu em không quản nổi, thì chị sẽ đến trường mà quản.”

“Quản tôi á? Cô giáo Vân, cô nghĩ cô quản được ai?”

Vân Chi bắt đầu thấy buồn ngủ.

“Quản được em là đủ rồi.”

“Vậy phải xem cô có bản lĩnh không đã.”

“Ừm.” Một tiếng thở ra mơ hồ.

Hàng mi khẽ run, rồi Vân Chi khép mắt lại.

Cô im lặng mà Vân Chi đã im lặng thì Giản Hi lại bắt đầu thấy bực.

Cô thật sự muốn gọi Vân Chi dậy, chẳng vì lý do gì cả, thậm chí bản năng cũng mách bảo rằng mình chẳng muốn thân cận với cô ấy. Thế mà cứ nhìn chỗ cháo đổ lem luốc trên bàn và sàn, cô lại không nhịn được, rút mấy tờ giấy ra lau cho sạch.

Chuyện nhỏ như trở bàn tay, thế mà Giản Hi lại làm ra động tĩnh rất lớn.

Vân Chi không yên giấc, mơ màng khẽ rên lên hai tiếng, nhưng không mở mắt.

Giản Hi đứng yên bên cạnh cô mấy giây, nhìn dáng vẻ có phần tàn tạ của Vân Chi trong tầm mắt xâm phạm của mình.

Rồi cô quay đầu, nhấc chân định đi.

Vân Chi bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, trong cơn mộng mị thì thào: “Tiểu Giản…”

Giản Hi nén thở: “Lại sao nữa?”

“Cảm ơn em… vì đã đút cháo cho chị.”

Ngón tay nhẹ nhàng lướt qua gân tay nổi lên rõ rệt của Giản Hi, giọng Vân Chi chùng xuống, mềm như nhung: “Tiểu Giản… chị rất vui.”

Là vì biết cô ghét mùi gừng, nên mới đích thân đút cô ăn. Là để hành hạ cô.

Không phải vì lo cho cái dạ dày bệnh tật đó, mà là biết nếu không tự tay đút, cô sẽ không chịu ăn.

Không cần phải tẩy não ai cả trong lòng Giản Hi chính là nghĩ vậy.

Sự xuất hiện của Vân Chi có lẽ chỉ là một cú quấy nhiễu cảm xúc thoáng qua, không làm lệch quá nhiều nhịp sống của cô. Cô vẫn cúp học khi thích.

Một tiệm bi-da ở con phố sau trường.

Giản Hi ngậm điếu thuốc, khom người cầm gậy bi-da cúi sát mặt bàn, ánh mắt tập trung, khớp khuỷu tay linh hoạt xoay nhẹ. Bi trắng chuẩn xác va trúng bi mục tiêu “bốp” một tiếng, một cú dọn bàn cực đẹp.

“Quả đó chuẩn ghê.”

Khóe môi lạnh lùng của Giản Hi cong lên một chút, cô đặt gậy xuống, xoay người tựa lên bàn, phả ra một làn khói, ánh mắt liếc nhìn người phụ nữ ngồi trên ghế sofa.

Vu Sam bà chủ của tiệm bi-da này trông không đoán được tuổi, vừa có nét trẻ trung như thiếu nữ, lại có dấu vết của thời gian. Như một ly rượu ủ lâu năm, phong thái điềm tĩnh. Giản Hi ở cùng cô ta, cảm thấy khá dễ chịu. Nhưng hiểu biết của hai người về nhau cũng chỉ dừng lại ở cái tên.

“Em đánh khá thật đấy.”

Giản Hi ngồi phịch xuống chiếc sofa da bên cạnh, cơ thể như bị nuốt chửng vào lớp đệm mềm.

Vu Sam ngồi đối diện, nhìn đầu thuốc lóe sáng trong tay cô, nhìn cả những lúc cô nhíu mày thật chặt.