Vô vị.
Giản Hi chợt thấy chán.
Rồi thì chẳng còn gì nữa.
Cô ném lá thư lại cho An Dương.
“Dẹp cái ý định đó đi. Không có khả năng đâu.”
*
Tối đến.
“Tiểu Giản, ăn cơm nào!” Trịnh Toàn gọi.
Giản Hi day day thái dương, bước ra khỏi phòng, mở cửa tủ lạnh, lôi ra một chai nước khoáng lạnh ngắt.
“Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi, uống đồ lạnh ít thôi, không sợ đau bụng hả?” Trịnh Toàn vừa xới cơm vừa càm ràm.
“Không sợ.”
Giản Hi ngậm một ngụm nước lạnh, rùng mình hai giây, rồi nuốt xuống.
Trịnh Toàn cởi tạp dề, ngồi xuống, nói thẳng: “Mẹ nghe nói, có bạn nam tỏ tình với con hả?”
“Có.”
“Vậy con thấy sao?”
Cô xoay đáy chai nước lên bàn, xoay vòng hai cái.
“Thấy sao giờ. Con không có hứng yêu đương, càng không có hứng với con trai.”
Trịnh Toàn thót tim, lời đến cổ họng mà nghẹn lại định hỏi: “Thế có hứng với con gái không?”
Giản Hi mặt tỉnh bơ: “Với con gái cũng không.”
“Dù mẹ làm trong ngành giáo dục, nhưng tính mẹ thế nào con biết rồi đấy. Tiểu Giản, nếu yêu đương có thể khiến con vui vẻ hơn, mẹ không phản đối.”
“Tính con thế nào mẹ cũng biết rồi. Lười yêu đương. Không có hứng thú.”
Trịnh Toàn không ép nữa, đổi chủ đề: “Tiểu Giản, con biết cô giáo Vân ở ngay nhà bên cạnh không?”
Giản Hi cúi đầu nhìn bát cơm, không đáp.
“Chị Nhân đi công tác, trước khi đi có nói với mẹ là gần đây dạ dày cô Vân không được ổn lắm, nhờ mẹ để ý giúp một chút. Mẹ bảo cô ấy đi bệnh viện mà cô ấy cứ không chịu…”
Không chịu đi bệnh viện…
Giản Hi bỗng thấy mất khẩu vị: “Mẹ, con ăn no rồi.”
“Ấy, Tiểu Giản, đúng lúc đấy. Mẹ nấu nồi cháo, con mang sang cho cô Vân đi.”
“Con bận.”
“Cái đứa này…”
Trịnh Toàn đặt đũa xuống, vào bếp mở nắp nồi, múc lên mấy vá cháo gừng táo đỏ đang sôi ùng ục. Hương thơm ngọt của táo trộn với vị cay nồng của gừng xộc lên, ấm nồng.
Bà đeo găng chống nóng, bê nguyên nồi cháo ra.
“Mẹ ơi, dây sạc của con hỏng rồi, nhà mình còn cái nào mới không?”
Giản Hi ngồi xổm trước kệ tivi, đang cáu kỉnh lật tìm giữa đống đĩa CD.
Kiểu người như cô vốn chẳng có thứ gọi là “kiên nhẫn”, làm gì cũng hấp tấp, nóng hơn người khác gấp ba lần.
“Đừng tìm nữa.” Trịnh Toàn hất cằm về phía phòng làm việc: “Không còn mới. Dùng tạm cái của mẹ đi.”
“Rồi.”
Mùi gừng khiến Giản Hi hơi nhăn mũi, tay nắm lấy tay nắm cửa phòng làm việc, quay đầu lại hỏi: “Mẹ, mẹ cho gừng vào cháo à?”
“Ừ đấy, ăn cháo gừng cho ấm bụng, dễ hồi phục.”
Giản Hi hơi giật nhẹ lông mày: “Vậy con rảnh, con mang đi cũng được.”
“Vậy càng tốt. Mẹ tranh thủ ăn cơm.”
Tiếng chuông cửa vang lên, Vân Chi khó khăn lắm mới gượng khỏi giường. Vừa mở cửa ra thấy Giản Hi, cả gương mặt thoáng sáng rực lên rõ ràng chỉ là một nét biểu cảm rất nhỏ, nhưng trên gương mặt tái nhợt ấy lại hiện ra vẻ yếu ớt đến đáng thương.
Giản Hi lặng lẽ đánh giá cô từ trên xuống dưới. Dù biết ánh mắt ấy rất vô lễ, nhưng cô không thèm che giấu.
Vân Chi không hề để tâm đến sự bất lịch sự đó. Nhìn thấy cô là cô đã đủ vui mừng rồi.
“Tiểu Giản, mau vào đi.”
Hai tay Giản Hi đang bận bê đồ, Vân Chi lấy từ tủ giày ra một đôi dép mới tinh, ngồi xổm trước mặt cô, định giúp cô thay giày.
Giản Hi liếc mắt một cái dép đôi. Cô từng thấy, và đã nhớ rõ.
Hai chân rời khỏi dép cũ, Giản Hi không xỏ vào dép Vân Chi đưa, mà đi chân trần vào nhà.
Vân Chi ngước mặt lên nhìn cô, thở ra một hơi. Đứng dậy suýt choáng, phải vịn lấy mép cửa mới đứng vững được. Nhưng cô không lại gần, chỉ đứng yên tại chỗ nhìn Giản Hi.
Một người đứng ở cửa, một người đứng cạnh bàn ăn đây là khoảng cách an toàn giữa hai người.
Chỉ cần bước thêm một bước, Giản Hi sẽ bỏ đi.
Giản Hi tháo găng tay dày, xoay xoay cổ tay: “Cô đừng nhìn tôi bằng ánh mắt biết ơn kiểu đó, và làm ơn đừng tự cảm động nữa. Nồi cháo này là mẹ tôi nấu, mẹ tôi bận nên tôi mới tiện tay mang qua.”
Vân Chi nhìn cô, ánh mắt vẫn dịu dàng, giọng nói cũng thế…
“Biết mà.”
“Vậy cô không qua đây, định đợi tôi bón cho cô à?”
“Nếu em muốn, cũng không phải không thể.”
Vân Chi cụp mắt, lọn tóc vương bên khóe môi, trông ngoan ngoãn và mong manh đến mức khiến người ta mủi lòng.
Giản Hi nhìn cô lâu hơn vài giây.
“Tôi bón cho cô, cô dám ăn không?”
“Dám.” Vân Chi đáp không chút do dự.
Rồi đưa tay vén tóc ra sau tai, dịu dàng nói: “Nhưng thôi, để chị tự làm. Tiểu Giản, em ngồi đi, chị có chuyện muốn nói với em.”
Giữa họ, đúng là có rất nhiều điều cần nói.
Giản Hi lập tức dựng hàng rào phòng thủ: “Cô muốn nói gì?”
Bờ môi mím chặt, ánh mắt cảnh giác như một con sư tử nhỏ đang bực dọc, chỉ chực bật dậy cào xé người khác bất cứ lúc nào.
Một con sư tử con có thể nổi giận bất cứ lúc nào mà lỡ chọc giận, rất có thể sẽ cắn người không phân phải trái.
Vân Chi khẽ cười: “Ngoan.”
Những sợi lông đang dựng lên lại từ từ rũ xuống.
Giản Hi trái tính trái nết ngồi xuống.
Vân Chi đi vào bếp, múc một bát cháo còn bốc khói nghi ngút. Cô rất ghét mùi gừng, ngửi thấy là sinh lý phản kháng, cau mày ngay lập tức. Một muỗng cháo đưa lên môi, nhưng hồi lâu vẫn chưa nuốt vào được.
“Sao, không uống vào nổi à?”
Giản Hi hơi có ý hả hê.
Cô biết Vân Chi rất kị mùi gừng. Trước đây ăn phải món nào có chút gừng là nôn.
Vân Chi vốn chậm rãi, lúc bệnh lại càng chậm hơn. Cứ nhìn ánh mắt, khóe môi, sống mũi của cô tất cả đều rất thanh tú. Thế nhưng chẳng hiểu sao, nhìn một lần rồi lại quên mất ngay.
Cô không giống Giản Hi không nổi bật, không xỏ khuyên tai, không uốn tóc, không hút thuốc, không giỏi uống rượu.
Có một kiểu mộc mạc.
Mấy gã đàn ông tầm thường chọn vợ, kiểu gì cũng chọn người như Vân Chi sạch sẽ, đơn giản, dễ điều khiển.