Chương 10

Giản Hi có thể nghe thấy rõ tim mình đập và nó đang hòa vào cùng một nhịp với Vân Chi.

Vậy nghĩa là cô cũng nhớ Vân Chi sao?

Không. Không đời nào.

Cô còn chưa kịp hận hết, làm sao có thể nhớ?

Giản Hi lùi mạnh một bước, giọng lạnh như băng: “Cô giáo Vân, tôi là học sinh của cô.”

Vân Chi sững người, rồi bật cười.

Một nụ cười chẳng rõ là tự giễu hay cay đắng, lẫn lộn trong giọng nói của cô.

“Tiểu Giản, em là học sinh của chị thì sao? Em… em muốn giữ khoảng cách với chị à?”

Cơn đau dạ dày khiến cô run run từng lời: “Em quên rồi sao… chị là chị của em. Chúng ta là chị em, cùng nhau lớn lên. Hồi nhỏ ngủ chung một giường, giường nhỏ lắm… phải nằm nghiêng, ôm lấy nhau mới đủ chỗ ngủ…”

“Chị chưa bao giờ nghĩ… giữa chúng ta cần phải giữ khoảng cách.”

“Vậy em nói đi, chúng ta phải giữ khoảng cách thế nào?”

“Ha…” Giản Hi bật cười lạnh: “Nếu cô không biết…”

“Vậy để tôi nói cho cô biết.”

“Làm ơn giữ khoảng cách với tôi.”

Vân Chi cười khẽ, nhưng từng bước lại tiến gần thêm một chút, mang theo áp lực mơ hồ.

Vẫn là chiếc váy mặc ban ngày, viền váy còn lấm tấm bụi phấn bảng. Ban ngày, dưới ánh nắng, Vân Chi là cô giáo ai cũng thấy hiền lành, dễ bị bắt nạt.

Nhưng giờ đây, trong mắt Giản Hi Vân Chi đã khác.

Viền mắt đỏ hoe, đầu mũi cũng đỏ.

Bước chân càng lúc càng tiến gần, mang theo chút cố chấp kiểu "không đạt được không bỏ cuộc", nhưng ánh mắt lại yếu ớt đến đáng thương. Cô vẫn rất dễ bị bắt nạt chỉ là, con người sao lại có thể như thế? Tiến lại gần một cách xâm lược, chỉ vì

Đứng trước mặt cô, hơi ngẩng đầu, nói: “Em có thể bắt nạt chị, muốn thế nào cũng được.”

“Cô điên rồi, đầu óc cũng không tỉnh táo rồi.”

“Chị rất tỉnh.”

Vân Chi nhìn cô, gương mặt nhợt nhạt, nói bằng giọng khàn khàn: “Tiểu Giản, đừng ghét chị nữa… Em thích chị đi mà, giống như lúc còn nhỏ ấy.”

“Thích?” Giản Hi cười khinh một tiếng: “Buồn cười thật đấy.”

Cô nhìn chằm chằm vào Vân Chi: “Thế để tôi nói cho cô biết tôi cực kỳ, cực kỳ ghét cô. Trên đời này, người tôi ghét nhất, chính là cô.”

“Cô có biết không? Lúc tôi nhìn cô bây giờ, tôi chỉ muốn…”

“Muốn gì?”

Giản Hi gắng điều hòa hơi thở, từng chữ như rạch ra từ kẽ răng: “Tôi muốn bóp chết cô.”

Vân Chi bỗng bật cười.

Cô vén tóc sang một bên, mắt không rời khuôn mặt Giản Hi, rồi bắt đầu tháo khuy áo.

“Cô làm gì vậy?” Giản Hi nhíu mày.

Vân Chi lắc đầu, giọng nhẹ như gió: “Em đừng căng thẳng.”

Tháo hai nút áo, cô dừng tay. Hai tay kéo nhẹ cổ váy sang hai bên, ngửa đầu ra sau, để lộ cần cổ trắng nõn mảnh mai trước mặt Giản Hi.

Cô nuốt một ngụm nước bọt.

Giọng nói mềm mại, đầy chiều chuộng: “Được rồi, bây giờ em có thể bóp chết chị rồi.”

Họ vốn dĩ là người thân thiết nhất, gần gũi nhất.

Chị gái trước mặt em gái, chẳng có gì là mất mặt cả.

Nhưng Giản Hi không muốn nhận lại người chị này nữa.

Nếu còn tiếp tục ở đây, cô thật sự không dám chắc mình có làm điều gì mất kiểm soát hay không.

Cô nhập mật mã. Tít một tiếng, cửa mở ra.

Vân Chi có thể vào rồi.

Giản Hi bỏ mặc cô, quay về nhà mình.

Vân Chi không giữ lại, chỉ khẽ nói một câu: “Chúc ngủ ngon… Tiểu Giản.”

Một lời chúc ngủ ngon mang theo cả cơn đau dạ dày Giản Hi nghe thấy.

Nửa đêm về sau, cô không ngủ được một giây nào ra hồn.



Thứ Hai.

Vân Chi vừa dạy xong một tiết ở lớp khác, đi ngang qua lớp 12-4, đứng ngoài cửa liếc nhìn.

Trong lớp như bãi chiến trường, ầm ầm như sắp nổ tung mái.

“Im lặng nào!” Vân Chi lên tiếng.

Nhưng chẳng ai để ý.

Một nam sinh cao to đang giơ cao một phong thư màu hồng phấn, đọc to những dòng trong đó.

“Bạn học Giản Hi, tớ là An Dương…”

“HAHAHAHAHAHA…”

Tiếng cười nhạo vang như nổ trống.

An Dương mặt đỏ bừng, sốt ruột đến mức nhảy dựng, cố chen vào giành lại lá thư, nhưng mấy tên to con đứng chắn như bức tường, không nhúc nhích.

“Tớ lấy hết can đảm để viết bức thư này, chỉ muốn nói rằng… tớ thật sự rất thích cậu. Cậu có đồng ý làm bạn gái của tớ không?”

“Hahaha, An Dương, cậu điên rồi à? Trước khi tỏ tình cũng không soi gương xem mình là ai? Đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.”

“Chuẩn luôn…”

Vân Chi kêu “Im lặng” bao nhiêu lần, cũng chẳng ai thèm nghe.

Cô quá dịu dàng không tạo được chút áp lực nào.

Bả vai cô bị một người lướt ngang chạm nhẹ, đuôi tóc người đó phất qua má cô.

Giản Hi lướt qua bên cạnh, bước thẳng đến giữa đám đông, đứng cách một mét, nói: “Tất cả, tránh ra.”

Tâm trạng cô đang cực kỳ tệ.

Là vì đám người này?

Là vì mấy đêm mất ngủ?

Hay là vì…

Người đang đứng trước cửa lớp kia vẫn mặc chiếc váy hôm đó, cài nút áo đến tận cổ, nhưng khi Giản Hi đi ngang qua, cô ấy lại lặng lẽ đưa tay lên chạm vào chiếc khuy trên cùng, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve.

Có thể vì Giản Hi hiếm khi chủ động mở miệng, nên bọn họ lập tức im lặng, tự giác dạt ra khỏi chỗ ngồi cô.

Giản Hi nói với cậu bạn cao kều: “Cái gì đang cầm trong tay, đưa đây.”

Cậu ta không nhịn được cười khẩy thêm lần nữa, rồi nhét lá thư cho cô.

Đám người nín thở chờ Giản Hi xem xong sẽ chế giễu An Dương như họ.

Ai ngờ, Giản Hi ngồi xuống, vậy mà lại cười.

“Cậu thích tôi hả?”

An Dương ngẩn người, mất vài giây mới nhận ra Giản Hi thật sự đang nói chuyện với cậu.

“Ừm ừm.” Cậu gật đầu như gà mổ thóc.

“Muốn tôi làm bạn gái cậu? Ý cậu là vậy?”

“Đúng!”

An Dương nhìn nụ cười của Giản Hi, như thể đang nằm mơ ngơ ra tại chỗ.

Đám bạn xung quanh thì tái mét cả mặt, biểu cảm người nào người nấy khó coi.

Ánh mắt Giản Hi ban đầu rất mông lung, chậm rãi gom lại về một điểm.

Vẻ mặt Vân Chi trở nên ngưng trọng, không hiểu sao đột ngột xoay người rời đi, như thể đang né tránh việc phải nghe thấy gì đó.