Chương 35

Mấy người họ đi đến Bắc thành, rồi rẽ vào một con hẻm nhỏ, trước mắt là mấy gian nhà trông không có gì nổi bật. Dương Khâm vừa được bế xuống ngựa thì đã thấy có người mở cửa, ngay sau đó là ba đứa trẻ khoảng chừng mười tuổi bước ra. Cả ba đều đeo một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong có lẽ đựng giấy bút và những vật dụng khác.

Dương Khâm vốn đã luôn mong mỏi được chính thức bái sư học chữ, nên khi thấy cảnh này, hắn cũng chẳng để tâm đến chuyện gì khác nữa, ánh mắt cứ dõi theo mấy đứa trẻ kia không rời.

"Vào trong đi!" Vương Hạc Xuân bước lên phía trước, lúc này Dương Khâm mới sực tỉnh lại.

"Vương… tiên sinh…" Một lão bộc đã chờ sẵn ở cửa từ sớm, thấy Vương Hạc Xuân liền lập tức cúi người chào.

Lời của lão bộc vừa dứt, đã có một văn sĩ trung niên vội vã bước ra đón.

Các đệ tử đi theo sau vị văn sĩ này dường như chưa từng thấy thầy mình như vậy bao giờ, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.

Dương Khâm không biết mình có nhìn lầm hay không, nhưng hắn thấy vị văn sĩ kia khi đến trước mặt Vương chủ bộ dường như định cúi người hành đại lễ, song không biết đã nghĩ đến điều gì mà lại đổi thành một cái vái chào ngang hàng.

Thế nhưng, cho dù chỉ là vái chào ngang hàng thì cũng là vị văn sĩ đó hành lễ trước, đủ để thấy sự tôn kính của ông dành cho Vương chủ bộ.

Dương Khâm chớp chớp mắt, giờ phút này nhìn lại bóng lưng của Vương chủ bộ, hắn chỉ cảm thấy ngài ấy dường như còn cao lớn hơn lúc nãy vài phần.

"Không có chuyện gì khác." Vương Hạc Xuân nói: “Chỉ là đưa đến cho Đồng huynh một đệ tử. Nếu Đồng huynh thấy là người có thể dạy dỗ thì hãy nhận nó lại."

Đồng tiên sinh lúc này mới đưa mắt nhìn sang Dương Khâm. Ông đánh giá hắn từ trên xuống dưới mấy lượt, trong lòng không khỏi thầm nghĩ, trước nay Vương Hạc Xuân chưa từng làm những chuyện thế này, sao bây giờ lại đột nhiên đưa một đứa trẻ tới đây.

Nhìn tuổi tác của đứa bé, rồi lại nghĩ đến việc Vương Hạc Xuân vốn đang ẩn mình giấu hành tung, cáo bệnh ở kinh thành mà lại đột ngột xuất hiện tại Đại Danh phủ, chắc chắn là đang làm một việc gì đó bí mật.

Chẳng lẽ đứa trẻ này có mối liên hệ nào khác với Vương Hạc Xuân ư? Hay là… ngài ấy giấu lão đại nhân ở kinh thành, tự mình khai chi tán diệp cho Vương gia ở bên ngoài rồi?

Đồng Thầm đang suy nghĩ miên man thì bỗng cảm nhận được một ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Ngay sau đó, trong lòng ông chợt rùng mình một cái, hoàn toàn tỉnh táo trở lại.

Dường như những gì ông vừa nghĩ trong đầu, vị Vương… công tử kia đều biết cả. Bởi vậy, Đồng Thầm vội hắng giọng, định lên tiếng.

Nhưng Dương Khâm đứng bên cạnh đã nhanh hơn một bước, cúi người hành lễ với Đồng Thầm: "Bái kiến tiên sinh."

Lúc này, Vương Hạc Xuân liền giới thiệu: "Hắn tên là Dương Khâm, trong tộc đứng hàng thứ chín, sống ở phường Vĩnh An, phủ Đại Danh. Huynh trưởng của hắn là một tướng sĩ đã tử trận."

Dương Khâm nghe vậy thì trong lòng không khỏi căng thẳng, chỉ sợ vị Đồng tiên sinh này sẽ hỏi nhà mình làm nghề gì.

Chuyện là năm ngoái, mẫu thân hắn đã tìm đến một vị tú tài ở phường bên, ngỏ ý mời người đó về làm thầy dạy riêng cho hắn. Thế nhưng, vừa nghe Dương gia là thương nhân, vị tú tài nọ đã lập tức từ chối.

Trong lúc Dương Khâm đang nghĩ ngợi vẩn vơ, giọng của Đồng tiên sinh đã vang lên: "Có biết chữ không?"

Dương Khâm đáp: "Mẫu thân có dạy qua một ít ạ."

Đã làm tiên sinh thì tự nhiên phải có chút uy nghiêm, vì thế Đồng Thầm nói: "Bắt đầu từ ngày mai, cứ cách hai ngày thì đến đây nghe giảng."

"Tuy chỉ là nghe giảng ké, nhưng bài vở ta giao thì đều phải hoàn thành, nếu không thì không cần đến nữa."

Trước khi chính thức bái sư, học trò đều phải trải qua một kỳ khảo hạch. Nếu không thể làm tiên sinh hài lòng thì đương nhiên tiên sinh sẽ không dạy nữa. Dương Khâm khó khăn lắm mới có được cơ hội học hành, nên đừng nói là một chút bài vở, cho dù yêu cầu có nhiều hơn nữa, hắn cũng có thể làm được.

Dương Khâm lại cúi người lần nữa: "Vâng, thưa tiên sinh."

Đồng Thầm nhìn sang tên tiểu đồng: "Dẫn hắn đi xem xét xung quanh đi."

Tên tiểu đồng vâng dạ rồi dẫn Dương Khâm rời đi. Ngay lập tức, vẻ mặt nghiêm nghị của Đồng Thầm liền giãn ra: "Công tử, chúng ta vào nhà nói chuyện."

Hai người vừa vào trong, không đợi Vương Hạc Xuân mở lời, Đồng Thầm đã cúi gập người vái một cái thật sâu: "Vừa rồi trước mặt người ngoài có chỗ nào thất lễ, mong công tử thứ tội."

Vương Hạc Xuân ngồi xuống, nói: "Vốn là ta đã cho người báo trước với huynh phải che giấu thân phận, không cần phải suy nghĩ nhiều."

Đồng Thầm cung kính dâng trà cho Vương Hạc Xuân: "Công tử đến Đại Danh phủ, có phải là có việc quan trọng cần làm không ạ?" Nếu không thì hắn cũng chẳng cần phải giấu tên tuổi, ẩn mình trong nha môn Tuần kiểm làm gì.

Vương Hạc Xuân gật đầu: "Nguyên do trong đó, tạm thời vẫn chưa thể nói với huynh được."

Đồng Thầm hiểu ý: "Thần chỉ mong có cơ hội được dốc sức vì công tử."

Vương Hạc Xuân gật đầu đáp: "Đợi khi cục diện rõ ràng hơn một chút, tự nhiên sẽ có người báo cho huynh biết."