Chương 34

Tạ Thất gia đột nhiên bật cười, tiếng cười của hắn vang vọng ra cả ngoài xe.

Gã sai vặt bên ngoài trông thấy người đã chạy vào nha thự Tuần kiểm, mà họ lại không thể xông vào nha thự bắt người, xem ra hôm nay chỉ có thể dừng lại ở đây thôi. Vì vậy, họ bèn ra lệnh cho người đánh xe rời đi.

Trong thùng xe, Tạ Thất gia đang xoay xoay chén rượu trong tay. Lúc này, nha hoàn bên cạnh mới hạ giọng nói: "Bọn người đó thật không biết điều, Thất gia xin đừng tức giận."

Thế nhưng, ý cười của Tạ Thất gia lại càng sâu hơn. Một lúc lâu sau, hắn ta dường như tự lẩm bẩm một mình: “Nhưng mà, nàng nói đâu có sai.”

Chuyện đã ầm ĩ đến mức này, cho nên sau khi người trong nhà bàn bạc đã quyết định để hắn ta đến đây thuyết phục cô gái đó. Sở dĩ như vậy là vì hắn ta vốn không dính dáng gì đến chuyện làm ăn của Tạ gia, như vậy thì lỡ như có sai sót gì, cứ đổ hết lên đầu hắn ta là được.

Trước đó, hắn ta vốn chỉ muốn đến đuổi khéo cô gái đó đi cho xong chuyện, nhưng bây giờ lại thật sự có mấy phần tò mò, muốn gặp thử một lần xem sao.

...

Dương Khâm được đưa vào nhị đường của nha thự, và chẳng mấy chốc, hắn đã gặp được vị Vương chủ bộ kia. Vương chủ bộ đang ngồi trước bàn án xử lý công văn, bên cạnh có mấy văn lại không ngừng đi tới đi lui, thậm chí có người còn rời khỏi nha thự, cưỡi ngựa đi mất.

Nha môn Tuần kiểm mà lại có nhiều công vụ khẩn cấp đến vậy sao?

Dương Khâm cứ đứng như vậy nhìn, không dám lại gần. Mỗi lần nhìn thấy vị Vương chủ bộ này, hắn đều cảm thấy có điểm gì đó không giống. Rõ ràng là một văn sĩ, nhưng lại khác hẳn với những văn sĩ mà hắn từng gặp, khí chất không hề thua kém vị Hạ Tuần kiểm kia.

Cuối cùng, khi công văn trên bàn đã được xử lý xong, Vương chủ bộ mới đặt bút xuống, phất tay cho mọi người lui ra, rồi nhìn về phía Dương Khâm. Thấy vậy, Dương Khâm lập tức cúi người hành lễ.

Tuy Dương Khâm vẫn mặc bộ y phục mỏng manh như trước, nhưng trong mắt lại ánh lên vài phần sáng rực, trông cả người hoàn toàn khác hẳn so với ngày hôm qua.

Trong đầu Vương Hạc Xuân chợt hiện lên bóng dáng của Tạ Ngọc Diễm. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi đã có thể khiến một người thay đổi đến nhường này, đủ đã thấy được bản lĩnh của nàng.

Muốn dò xét một người, không nhất thiết phải nhìn chằm chằm vào họ, bởi vì những gì họ đã làm đều sẽ để lại dấu vết ở xung quanh.

Hai người còn chưa kịp nói gì thì Hạ Đàn đã vén rèm bước vào. Vừa trông thấy Dương Khâm, hắn liền nói: "Sao lại ra khỏi nhà sớm thế?"

Dương Khâm cười đáp: "Còn sớm hơn nữa ạ. Ta đi lấy thuốc cho tẩu tử trước, sau đó lại đi một vòng ngoài chợ, vừa rồi ở trước cửa nha thự còn bị người Tạ gia kéo đi hỏi chuyện nữa." Hắn nói thêm: “Chính là vị Tạ Thất gia đó."

Dương Khâm rất tự nhiên mà lôi chuyện Tạ gia ra kể.

Hạ Đàn cau mày: "Người Tạ gia đã hỏi những gì?"

Dương Khâm bèn đem những lời Tạ Thất gia nói trong xe ngựa kể lại không sót một chữ cho Hạ Đàn và Vương Hạc Xuân nghe.

Dương Khâm nói tiếp: "Sau khi về nhà, tẩu tử đã nói với Nhị bá rằng nhất định phải kiện Tạ gia. Bây giờ Tạ gia muốn dùng cách này để mua chuộc, tẩu tử sao có thể đồng ý được chứ? Tẩu tử suýt nữa bị người ta hãm hại, đến cả thân thế của mình cũng quên mất, vậy mà vẫn chấp nhận hôn sự này, còn muốn bảo vệ mẹ và ta. Phẩm hạnh như vậy, người thường khó mà sánh bằng."

"Điều tẩu tử muốn chưa bao giờ là tiền bạc, mà là đưa những chuyện mờ ám không thể phơi bày ra ánh sáng kia ra trước bàn dân thiên hạ. Một gia tộc như nhà họ Tạ, làm sao có thể hiểu được chứ?"

Vương Hạc Xuân nhìn bộ dạng căm phẫn của Dương Khâm, trong lòng thầm nghĩ, liệu cô gái kia có biết Dương Khâm đang bảo vệ danh tiếng cho nàng như vậy không? Cũng không biết danh tiếng này có thể được bảo vệ đến bao giờ.

Lúc này, Vương Hạc Xuân đứng dậy: "Đi thôi, ta đưa hắn đi gặp vị tiên sinh đó."

Hạ Đàn có chút ngạc nhiên nhìn Vương Hạc Xuân. Hắn vốn tưởng Vương Hạc Xuân sẽ sai người bên cạnh đưa Dương Khâm đi, không ngờ hắn lại muốn đích thân đi cùng.

Nói rồi, Vương Hạc Xuân liền tung mình lên ngựa, sau đó đưa tay về phía Dương Khâm.

Dương Khâm tuy có tâm trí phát triển sớm hơn bạn bè đồng lứa, nhưng vóc người lại không cao lớn. Hắn đang loay hoay nghĩ xem nên đạp vào đâu để mượn sức leo lên, thì bỗng cảm thấy người mình nhẹ bẫng, chỉ trong chớp mắt đã được đặt ngồi ngay ngắn trên yên ngựa.

Dương Khâm không khỏi kinh ngạc. Rõ ràng Vương chủ bộ trông hệt như một thư sinh, thế nhưng động tác vừa rồi lại khiến hắn bất giác cảm thấy ngài ấy cũng có bản lĩnh như những vị quân tướng trên sa trường.

"Ngồi cho vững vào." Vương Hạc Xuân dặn một tiếng, rồi thúc ngựa đi về phía trước.

"Ngày thường ngươi đã đọc những sách gì rồi?"

Dương Khâm ngồi thẳng người, đáp: "Dạ, ta đã đọc qua "Tự Cổ Thiên Văn" và cả "Thần Đồng Thi" ạ."

Nghe đến ba chữ "Thần Đồng Thi", tên tùy tùng đang cưỡi ngựa đi theo bên cạnh không khỏi liếc nhìn chủ tử nhà mình một cái.

Vương Hạc Xuân bèn nói: "Lát nữa gặp vị tiên sinh kia, ngươi đừng nhắc đến "Thần Đồng Thi"."

Dương Khâm không nén được thắc mắc: "Tại sao vậy ạ?"

"Thi phú vốn là thứ vô dụng," Vương Hạc Xuân đáp: “chẳng bằng học thêm "Luận Ngữ", "Mạnh Tử" còn hơn."

Dương Khâm chớp chớp mắt, thầm nghĩ trong lòng: Vị Vương chủ bộ này, có phải vì không thích thi phú nên mới không đỗ đạt công danh hay không?