Nha môn Tuần kiểm ban đêm phải đi tuần tra trong thành, nên mở cửa từ rất sớm. Từ xa, Dương Khâm đã thấy các tốp lính tuần tra đi lại. Hắn đang định chạy tới hỏi thăm tung tích của vị chủ bộ kia thì cánh tay hắn đột nhiên bị ai đó nắm chặt.
Dương Khâm quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau với người nọ.
Hồi lão thái gia Nhị phòng hứa hôn cho ca ca hắn, người này đã từng đến nhà. Hắn ta đặc biệt đi theo Tạ Thất gia để đưa sính lễ.
"Đi với ta." Người nọ sa sầm mặt nói: “Thất gia nhà ta có lời muốn hỏi ngươi."
Dương Khâm nhìn theo hướng tay chỉ của người nọ, và quả nhiên thấy một chiếc xe ngựa đang đậu cách đó không xa. Sau đó, hắn bị gã sai vặt dẫn đến trước xe. Ngay khi rèm xe được vén lên, Dương Khâm lập tức ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc. Rồi khi ngẩng mắt nhìn lên, hắn liền trông thấy một thanh niên ăn mặc sang trọng đang lười biếng nửa nằm nửa ngồi trên xe, bên cạnh còn có một nha hoàn đang xoa bóp đùi cho hắn ta.
Thanh niên đang nhắm mắt, vẻ mặt lộ rõ sự hưởng thụ tột cùng.
"Thất gia." Gã sai vặt nhắc nhở: “Người đã được đưa tới rồi ạ."
Tạ Thất gia lúc này mới nhấc mí mắt lên. Đôi mắt hắn ta giăng đầy tơ máu, ánh nhìn cũng vô cùng đờ đẫn, một lúc lâu sau mới tập trung được vào người Dương Khâm.
Tạ Thất gia bĩu môi, Dương Khâm chỉ cảm thấy quần áo sau lưng bị túm lên, rồi cả người bị ném thẳng lên xe ngựa.
Rèm xe được hạ xuống, mùi rượu càng thêm nồng nặc, xộc lên khiến Dương Khâm phải đưa tay che mũi miệng.
Tạ Thất gia lại "ha ha" cười lớn: "Đúng là một đứa trẻ chưa lớn, còn chưa biết cái hay của tửu sắc. Thế nhưng... vào cái thời buổi này, chỉ cần một chút sơ sẩy là không còn cơ hội để lớn đâu."
Lời vừa dứt, một vật gì đó đột nhiên đưa tới, chặn ngay cằm Dương Khâm, ép hắn phải ngẩng đầu lên. Ngay sau đó, Dương Khâm liền nhìn thấy khuôn mặt vừa ngạo mạn vừa có phần phù thũng của Tạ Thất gia.
"Nói đi, Thập muội của ta thật sự sống lại rồi sao?"
Tạ Thất gia là người thế nào, Dương Khâm đã từng nghe người trong tộc nhắc đến. Hắn ta là kẻ ăn chơi trác táng, không học vấn không nghề nghiệp, tóm lại là ở Đại Danh phủ chẳng có tiếng tăm tốt đẹp gì. Mẹ của hắn ta là thϊếp thất được Tạ lão gia sủng ái nhất, hơn ba mươi tuổi mới sinh ra đứa con trai duy nhất là hắn ta, nhưng cũng vì sinh nở mà mang bệnh trong người, chưa đầy một năm sau đã qua đời.
Vì vậy, đừng thấy Tạ Thất gia là con vợ lẽ mà xem thường, hắn ta lại được Tạ lão gia vô cùng yêu chiều, từ nhỏ đã được ghi tên dưới danh nghĩa của chính thất.
Nếu không phải Tạ Thất gia này không có chí tiến thủ, mới mười một, mười hai tuổi đã bắt đầu gây chuyện thị phi, thì phần lớn gia sản của Tạ gia có lẽ đã rơi vào tay hắn ta rồi.
"Sao không nói gì thế?" Đôi mắt Tạ Thất gia cong lên thành một nụ cười khi nhìn Dương Khâm.
Dương Khâm cau mày, né tránh cây quạt mà Tạ Thất gia đang đặt trên cằm mình: "Rốt cuộc chuyện là thế nào, các người đều biết cả rồi."
Tạ Thất gia ngả người lại vào trong xe, khẽ híp mắt: "Ý ngươi là chuyện mua một cái xác về để thay thế cho em gái ruột của ta à?"
Dương Khâm không nói gì, trong lòng hắn nghĩ, người Tạ gia cũng như Nhị phòng, đều chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
Tạ Thất gia cũng không tức giận: "Nếu chúng ta không mua, thì kẻ buôn người kia có lẽ đã chôn nàng tại chỗ rồi, làm sao còn có thể "sống lại" được nữa? Đây chẳng phải cũng là duyên phận giữa Tạ gia chúng ta và nàng sao? Ta gọi ngươi đến đây là muốn ngươi giúp ta chuyển một lời đến Thập muội."
"Tạ gia có thể để nàng trở thành Tạ Thập nương thật sự. Nếu nàng đồng ý, thì bảo hai ngày sau nàng trở về nhà mẹ đẻ, chúng ta cũng tiện thể dẫn nàng đi nhận mặt họ hàng."
Tạ Thất gia lại vươn tay lấy chén rượu trên chiếc bàn thấp, đưa lên miệng nhấp một ngụm, nụ cười trên mặt càng sâu hơn, rồi nói tiếp: "Chưa cần nói đến những chuyện khác, chỉ riêng ở Đại Danh phủ này, con gái Tạ gia tuyệt đối sẽ không bị ai bắt nạt. Các người cũng vậy, một khi đã trở thành thông gia của Tạ gia, nếu có chuyện gì cũng có thể đến tìm Tạ gia giúp đỡ."
Trước khi đến đây, Tạ Thất gia đã tính toán kỹ lưỡng. Hắn ta cho rằng, với điều kiện mà Tạ gia đưa ra, cô gái kia và Dương gia chắc chắn sẽ vui vẻ đồng ý.
Dương Minh Kinh đến Tạ gia báo tin, nói rằng cô gái kia muốn viết đơn kiện Tạ gia, Dương gia làm cách nào cũng không cản được, còn nhờ Tạ gia nghĩ cách đối phó.
Kiện cáo Tạ gia, chẳng qua cũng chỉ là muốn đòi chút lợi lộc mà thôi.
Trở thành một Tạ Thập nương thật sự, lợi lộc này đã đủ lớn chưa?
Đợi Tạ Thất gia nói xong, Dương Khâm cũng không do dự, tiến lên vài bước, lại gần hắn ta.
Tạ Thất gia không ngờ đứa trẻ Dương gia này lại dám đến gần mình như vậy. Tuy nhiên, sau một thoáng ngạc nhiên, hắn ta lại nở nụ cười bất cần đời như cũ.
Dương Khâm cúi đầu, nói một câu, rồi không đợi Tạ Thất gia đáp lại, liền quay người chạy xuống xe ngựa.
Tạ Thất gia nhìn bóng dáng nhỏ bé ấy biến mất trước mắt, bên tai dường như vẫn còn văng vẳng lời nói của Dương Khâm.
"Tẩu tẩu của ta nói, nếu có người Tạ gia đến tìm ta để dò hỏi tin tức." Dương Khâm nói: “Thì bảo ta đừng tin bất cứ điều gì, bởi vì kẻ đó chỉ là một tên xui xẻo không thể tự mình quyết định được chuyện gì mà thôi."
Nghe thì có vẻ là một câu chửi người, nhưng nếu ngẫm kỹ lại...