Chương 32: Than đá không có độc

Sở dĩ gã đàn ông này biết rõ như vậy là vì người bán hàng đó sống cùng một thôn với gã.

Bây giờ trong phường chợ đang râm ran lời đồn rằng than đá có độc. Tuy rằng nha môn chưa hề có lệnh cấm mua bán than đá, nhưng với cái tiếng xấu chết người như vậy, còn ai dám dùng nữa chứ? Đặc biệt là loại than đá vụn, dường như chỉ cần mở miệng hỏi một câu thôi là cũng đủ rước phải xui xẻo rồi.

Nếu không phải vì trong nhà thực sự đã cạn tiền, thì gã đàn ông cũng đã chẳng đi một chuyến này. Nhưng mà, cho dù có ra chợ, gã cũng chỉ bán loại than đá tảng lớn, bởi theo lời người trong phường chợ, loại than này có độc tính nhẹ hơn.

Thật ra, từ trong thâm tâm, gã chẳng hề tin than đá có độc. Người đồng hương bị bắt kia, để chứng minh mình trong sạch, đã bốc một nắm than cho vào miệng ăn ngay trước mặt quan gia, vậy mà đến giờ người vẫn bình an vô sự.

Thế nhưng, gã cũng quả thực đã từng gặp chuyện không may khi dùng than đá. Chuyện xảy ra ngay trong thôn của gã, nhà đó cũng đốt than đá vụn. Đốt được một lúc thì người trong nhà bắt đầu cảm thấy choáng váng, lơ mơ. May thay, gió thổi hỏng cửa sổ, cả nhà mới tỉnh táo lại một chút rồi vội vàng chạy thoát ra ngoài.

Ngay lúc gã đàn ông đang mải mê suy nghĩ, một bà lão bước tới, kéo Dương Khâm lại. Bà đưa mắt nhìn người đàn ông lực lưỡng bán than với vẻ có mấy phần e ngại, rồi mới kéo Dương Khâm đi ra xa vài bước.

"Lý a ma." Dương Khâm lên tiếng chào.

Bà lão này sống ở phường Vĩnh An, ngày thường hay đi làm mấy việc lặt vặt giúp người ta để kiếm thêm tiền trang trải cuộc sống. Khi Dương thị mở tiệc, Lý bà tử cũng từng đến phụ bếp. Món bánh tùng cao đường do bà làm đặc biệt thơm ngon, có điều Dương Khâm chỉ mới được ăn nửa miếng, mà đó còn là do một người huynh đệ cùng tuổi trong tộc lén chia cho hắn.

Lý bà tử hạ thấp giọng nói: "Con mua than đá làm gì? Ca ca con... không phải triều đình đã ban tiền tuất rồi sao? Không đủ dùng cho mùa đông à?"

Dương Khâm lắc đầu: "Trong nhà vẫn còn những khoản khác cần dùng tiền ạ. Than đá rẻ hơn than củi..."

Chẳng đợi Dương Khâm nói hết câu, Lý bà tử đã ngắt lời: "Vậy cũng không được dùng, con không nghe người ta nói than đá có độc à?"

Dương Khâm đáp: "Trong tộc cũng có người dùng mà ạ."

"Đó là loại tốt." Lý bà tử thở dài: “Còn mấy thứ than vụn đó thì kinh khủng lắm. Từ lúc vào đông đến giờ, không biết đã hại bao nhiêu mạng người rồi. Nghe lời ta, đừng mua thứ đó. Nếu thực sự không còn cách nào khác, thì cứ đến chỗ người trong tộc mà mua chịu ít than củi về dùng tạm."

Bà Lý cẩn thận suy tính một hồi rồi nói tiếp: "Chẳng phải con đã có tẩu tử rồi sao? Ta sẽ để ý tìm cho nàng chút việc, xem có thể làm thêu thùa may vá, hoặc giặt giũ hồ là quần áo cho người ta để kiếm thêm chút tiền."

Trong đầu Dương Khâm bất giác hiện lên hình ảnh Tạ Ngọc Diễm cặm cụi khâu vá dưới đèn, rồi lại vất vả giặt giũ quần áo. Chẳng hiểu sao, khung cảnh đó trông vừa kỳ quặc lại vừa có chút... đáng sợ.

Dương Khâm vội xua tay: "Không cần đâu ạ, không cần đâu. Sức khỏe của tẩu tử con không tốt, vẫn cần phải bồi bổ cẩn thận, không làm được việc nặng."

Lý bà tử chép miệng: "Tẩu tử con cũng thật là một người có số phận khổ cực."

Dương Khâm không muốn tranh cãi thêm với Lý bà tử nữa. Hắn đi cùng bà một đoạn, sau đó lấy cớ còn có việc khác rồi vội vã quay trở lại dưới gốc cây liễu.

Gã đàn ông bán than vẫn chưa đi, nhưng sọt than của gã cũng chẳng có ai hỏi mua. Gã cúi đầu, buồn rầu nhìn những cục than mà mình đã phải vất vả đào lên. Đúng lúc ấy, gã ngẩng đầu lên và lại trông thấy đứa trẻ chừng bảy, tám tuổi ban nãy.

"Thúc vẫn chưa nói cho ta biết than vụn bán thế nào ạ?" Dương Khâm nói với gã đàn ông: “Ta thực sự muốn mua."

Nói rồi, hắn đưa chiếc giỏ tre cho gã xem: "Mẹ và tẩu tử ta đi mua đồ khác rồi, dặn ta đi quanh đây tìm xem có ai bán than đá không, hỏi giá trước rồi về báo lại cho hai người."

Gã đàn ông bán tín bán nghi, chần chừ một lát rồi hỏi: "Mọi người không nghe người ta nói... than đá vụn có độc sao?"

Dương Khâm gật đầu: "Tẩu tử ta nói rồi ạ, than đá không có độc, chỉ là do người ta dùng sai cách thôi."

Dương Khâm chỉ nói mở đầu như vậy rồi im bặt. Gã đàn ông muốn nghe tiếp, nhưng lại thấy hắn không chịu nói nữa.

"Hôm nay ta không mang than vụn theo." Gã nói: “Nhà ta ở thôn Tam Hà ngoài thành, đi từ phía tây thôn vào thì là nhà thứ tư. Nếu các người thật sự muốn mua thì cứ đến đó mà hỏi."

Gã đàn ông đã nhìn ra, đứa nhỏ này chỉ đến hỏi giá chứ hôm nay không có ý định mua. Vả lại, gã cũng thực sự không mang theo than vụn, thế là bèn cho hắn địa chỉ nhà mình, rồi gánh sọt than lên lưng, đi ra khỏi khu chợ.

Tuy Dương Khâm không hỏi được giá, nhưng đã biết chỗ ở của người bán than, vì vậy hắn cũng không chần chừ nữa mà đi thẳng đến Nha môn Tuần kiểm.