Chương 31: Hỏi giá than đá

Trương thị trơ mắt nhìn Tạ Ngọc Diễm lựa mấy miếng bạc vụn, sau đó lại dùng chiếc tiểu li đặt bên cạnh để cân lên.

“Mười lăm lượng.” Tạ Ngọc Diễm nói.

Thậm chí, nàng cũng chẳng cần quan tâm đã lấy đi bao nhiêu miếng, chỉ cần tùy tiện tìm vài miếng bạc giả đổ chì vào để thay thế là xong.

Việc này quả thực quá dễ dàng.

Cả đời này Trương thị làm việc gì cũng luôn an phận thủ thường, chưa bao giờ dám nghĩ đến những chuyện như thế này.

“Nếu trong lòng mẹ không yên.” Tạ Ngọc Diễm bèn nói: “thì hãy nghĩ lại xem năm xưa ruộng đất của tam phòng đã bị chiếm đoạt như thế nào. Vốn dĩ những thứ này đều là của tam phòng các người. Con người khi rơi vào đường cùng, đấu tranh vì bản thân là chuyện hiển nhiên. Lục ca nhi đã mất rồi, chúng ta không thể để Khâm ca nhi đi lại vào vết xe đổ ấy được nữa.”

Trương thị nghe vậy, trong lòng ngẫm nghĩ một lát, quả nhiên cũng thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

Bà mím môi, ngập ngừng hỏi: “Chúng ta sẽ dùng… số bạc này… để mua gì đây?”

Tạ Ngọc Diễm đậy nắp hộp đựng bạc vụn lại, đoạn dẫn Trương thị rời khỏi nhà kho nhỏ, rồi cẩn thận khóa cửa lại như cũ, gương mặt vẫn bình tĩnh không một gợn sóng.

“Than đá.” Tạ Ngọc Diễm đáp. “Con đã bảo Khâm ca nhi đi xem thử rồi.”



Sau khi rời khỏi nhà, Dương Khâm gần như chạy một mạch ra chợ. Buổi sáng hắn đã uống một bát cháo đầy, lại còn ăn thêm nửa cái bánh đường nên cảm thấy toàn thân tràn trề sức lực.

Hôm nay có rất nhiều việc phải làm, thế nên hắn không thể chậm trễ được.

Việc đầu tiên chính là đến hiệu thuốc để bốc thuốc.

Dương Khâm phải nhón chân lên mới nhìn được tiểu nhị trong tiệm cân thuốc. Đến lúc họ chia thuốc, hắn lại càng nhìn không chớp mắt, chỉ sợ người làm thấy hắn là trẻ con mà đưa cho toàn thuốc vụn không tốt.

Mãi đến khi tiểu nhị đưa thuốc cho, Dương Khâm mới cẩn thận lấy ra một miếng vải cũ, tỉ mỉ gói lại từng lớp, sau đó mới đặt vào trong giỏ tre.

Chủ tiệm thuốc nhìn thấy cảnh này bất giác bật cười, một đứa trẻ nhỏ như vậy mà lại cẩn thận đến thế thì đúng là hiếm thấy. Vì vậy, ông bèn bắt chuyện: “Đơn thuốc này kê hay thật, không biết nhà cháu mời lang trung nào vậy?”

Tuy chủ tiệm không xem kỹ đơn thuốc, nhưng chỉ cần liếc qua những vị thuốc mà người làm đang bốc là ông biết ngay. Đây là một thang thuốc bổ khí huyết, trong đó có vài vị được dùng rất khéo léo, vừa hiệu quả mà lại không đắt tiền.

“Là đơn thuốc do tẩu tử cháu tự kê đấy ạ, tẩu tử cháu giỏi lắm.” Dương Khâm vênh cằm lên, vẻ mặt đầy hãnh diện. “Ông chủ có muốn mua không ạ?”

Chủ tiệm không khỏi bật cười: “Mua đơn thuốc này ư?” Ông xua tay, xưa nay làm gì có hiệu thuốc nào lại đi mua đơn thuốc một cách rùm beng như vậy. Vả lại, đơn thuốc này tuy không tệ, nhưng cũng chưa đến mức bắt buộc phải có.

Dương Khâm cười đáp: “Ông chủ đừng hối hận nhé, biết đâu ngày nào đó lại bị người khác mua mất trước thì sao.”

Chủ tiệm liếc nhìn manh áo mỏng manh của Dương Khâm, rõ ràng là không hề để tâm đến lời hắn nói.

Thật ra, Dương Khâm cũng chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ bán đơn thuốc, hắn cũng biết những đơn thuốc thông thường thì chẳng thể bán được. Hơn nữa, đây là do tẩu tử viết, cho dù ông chủ có muốn mua thật thì hắn cũng phải về hỏi ý kiến tẩu ấy đã. Hắn nói vậy, chẳng qua cũng chỉ là muốn khoe khoang một chút mà thôi.

Rời khỏi hiệu thuốc, Dương Khâm đi thẳng ra chợ. Hắn ôm chặt chiếc gùi tre trong lòng, mắt nhìn những sạp hàng bày hai bên đường, và rồi cuối cùng, ánh mắt hắn bị thu hút bởi một đống đồ vật đen sì trên mặt đất.

Một tráng sĩ da ngăm đen, tướng mạo khá vạm vỡ, đang tựa người vào gốc cây lớn bên cạnh. Hắn ta cứ nhìn chằm chằm vào tiệm bánh màn thầu cách đó không xa, nhìn từng l*иg bánh vừa hấp xong bốc hơi nghi ngút, bụng dạ bất giác sôi lên ùng ục. Hắn ta nuốt nước bọt, sờ vào túi tiền trong lòng, mấy đồng xu đã bị nắm đến nóng ran. Một lúc lâu sau, hắn ta hít một hơi thật sâu, lưu luyến rời mắt đi. Thế nhưng, khi ánh mắt vừa quay về sạp hàng của mình, hắn liền phát hiện có một đứa bé chừng bảy, tám tuổi đang đứng ở đó.

Vốn dĩ không bán được hàng nên gã tráng sĩ đang bực bội trong lòng, thấy đứa trẻ kia đưa tay lật đồ của mình, hắn ta định vung tay đuổi đi. Nào ngờ, đứa trẻ đã lên tiếng trước: “Than đá này bán thế nào ạ?”

Gã tráng sĩ có chút ngạc nhiên, không ngờ đứa trẻ này lại muốn mua than đá thật.

Chẳng đợi hắn ta trả lời, hắn lại nói tiếp: “Ta chỉ cần loại vụn thật vụn thôi ạ.”

“Nhóc…” Ánh mắt gã tráng sĩ tràn đầy nghi hoặc, nhưng chỉ một lát sau, dường như đã nghĩ thông suốt điều gì đó, hắn ta bèn mất hết hứng thú trả lời: “Về tìm người lớn nhà ngươi đi, đừng có tới đây mà giỡn chơi.”

Tám, chín phần là đứa nhỏ này đang trêu chọc gã thôi. Trước đây than đá vụn vẫn còn có người mua, thế nhưng kể từ lúc vào đông, hai nhà dùng loại than này lần lượt gặp chuyện chẳng lành. Vì thế nên người bán than đá vụn cũng bị bắt giải tới nha môn tra hỏi, đến giờ vẫn chưa được thả ra.