Chương 25: Cạm Bẫy

Vừa nghe tin Hà thị bảo ngày mai đến nhà kho nhỏ, lòng Trương thị đã thấp thỏm không yên, không biết bà ta lại định giở trò gì nữa.

Bao nhiêu năm nay, bà đã phải chịu không ít thiệt thòi trong tay Nhị phòng.

"Chắc chắn là không có ý tốt gì rồi." Gương mặt Dương Khâm tràn ngập vẻ đề phòng và chán ghét: "Vừa rồi lão thái thái Nhị phòng đã định gọi mẹ qua để trách mắng, không ngờ lại bị tẩu tẩu cản lại. Bây giờ, bà ta lại nghĩ ra cách khác để tính kế chúng ta."

Đây không phải là Dương Khâm đoán bừa, mà là vì hắn đã chứng kiến quá nhiều rồi. Năm hắn lên năm tuổi, quản sự ma ma của Nhị phòng cho hắn một miếng bánh, nhưng quay đi quay lại đã vu oan cho hắn tội ăn trộm đồ trong bếp. Trong tộc hễ có ai mất thứ gì, ánh mắt mọi người liền đổ dồn vào hai mẹ con hắn.

Vốn dĩ, mẹ hắn đã cầu xin được Đại nương tử Ngụy thị ở phường bên, để cho hắn đến học dự thính ở tộc học Ngụy thị khi lên bảy tuổi. Nhưng vì những lời đồn thổi đó, mà Ngụy thị nhất quyết không cho hắn đến nữa.

Kể từ đó, những lời Nhị phòng nói, hắn không tin một chữ nào, cho dù chỉ là một việc nhỏ nhặt không đáng kể, cũng đều có thể trở thành một cái bẫy.

Dù cho hai mẹ con hắn chẳng hề gây sự với bất kỳ ai trong tộc.

Đôi khi hắn cũng không hiểu nổi, ngay cả người dưng nước lã cũng không hại họ, vậy mà người trong tộc lại ra tay với họ, dù gì họ cũng là máu mủ ruột rà cơ mà? Tại sao lại không muốn thấy họ sống tốt như vậy?

Mỗi lần người của Nhị phòng đến, hắn đều hận không thể cầm gậy đuổi họ đi thật xa.

Dương Khâm nói: "Hay là ngày mai để con qua đó, con sẽ nói là mẹ không được khỏe, có chuyện gì cứ nói với con là được."

Không đợi Trương thị trả lời, Tạ Ngọc Diễm đã thản nhiên lên tiếng: "Vốn dĩ là đang tính kế họ, nên không cần phải lo lắng đâu."

Trương thị và Dương Khâm lập tức sững người tại chỗ.

-

Trong nhà lan tỏa từng đợt hương thơm, chẳng mấy chốc Dương Khâm đã bưng ba bát mì lớn lên bàn, bên cạnh còn có mấy chiếc bánh đường và một ít dưa muối.

Dương Khâm đặt đĩa bánh đường trước mặt Tạ Ngọc Diễm: "Tẩu tẩu nếm thử đi, bánh đường mẹ đệ làm là ngon nhất đó."

Kể từ lúc gọi Tạ Ngọc Diễm là "tẩu tẩu", Dương Khâm cứ thế gọi luôn. Hơn nữa... càng gọi càng thuận miệng, trong lòng cũng cảm thấy thân thiết hơn.

Tạ Ngọc Diễm quả thực cảm thấy đói rồi. Vừa rồi lúc nói chuyện, bụng nàng đã kêu "ùng ục" một tràng.

Lúc này Trương thị mới nhớ ra, cả ngày nay họ chưa có gì vào bụng, nhất là Tạ Ngọc Diễm, không biết đã mấy ngày rồi chưa có hạt cơm nào. Ở nha thự cũng chỉ ăn qua loa hai miếng bánh để lót dạ. Nghĩ đến đây, bà cũng không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ chuyện khác, vội vàng vào bếp nấu cơm.

Trong bếp chỉ có ít rau khô phơi từ mùa thu và dưa muối đã muối sẵn, Trương thị cũng đã dốc hết tài nghệ của mình mới làm ra được những món này.

Trương thị nhìn Tạ Ngọc Diễm cắn một miếng bánh đường, trong lòng không khỏi dâng lên một niềm vui sướиɠ.

Cả ngày hôm nay, hai mẹ con bà đều được Tạ Ngọc Diễm che chở, bây giờ cuối cùng bà cũng có thể làm được chút gì đó cho nàng rồi.

Nếu có điều gì không hài lòng, thì chính là đồ ăn không được ngon cho lắm. Trương thị thầm tính toán, sáng mai khi cổng phường vừa mở, bà sẽ ra chợ, trước tiên mua ít thịt và trứng gà về tẩm bổ cho Tạ Ngọc Diễm, sau đó sẽ đi mời một vị lang trung về.

Một chiếc bánh đường vào bụng, Tạ Ngọc Diễm lập tức cảm thấy người ấm lên không ít. Rồi nàng phát hiện, Trương thị không hề động đến bánh đường, mà Dương Khâm cũng chỉ bẻ một miếng nhỏ.

Hai mẹ con họ đã dành hết đồ ăn ngon cho nàng.

Tạ Ngọc Diễm chia bánh đường cho Trương thị và Dương Khâm. Hai người họ đương nhiên không muốn nhận, nhưng thấy Tạ Ngọc Diễm cũng không chịu ăn nữa, biết không thể từ chối được, lúc này mới đưa tay nhận lấy.

Ăn no xong, cơ thể cũng có thêm vài phần sức lực. Tạ Ngọc Diễm đưa tay tự bắt mạch cho mình. Cơ thể của nàng hiện giờ khí hư huyết kém, cần phải được bồi bổ cẩn thận. Nếu có thể dùng thêm chút thuốc, đến mùa xuân là có thể khỏi hẳn. Còn nếu không được tịnh dưỡng, thì sẽ cần thời gian lâu hơn, thậm chí có thể để lại di chứng.

"Tẩu tẩu am hiểu y thuật sao?" Dương Khâm ghé sát lại hỏi.

Tạ Ngọc Diễm đáp: "Người có học, hễ có cơ hội thì đều sẽ đọc qua vài cuốn y thư." Những năm tháng bị phế truất và đưa đến đạo quán, nàng đã theo sư phụ đọc không ít sách tạp nham.

Ngoài y thư ra, sư phụ đặc biệt thích những môn tạp học không được xem trọng. Ở hậu viện, ngoài việc luyện đan, người còn hay mày mò làm mấy thứ đồ lặt vặt.

Đợi đến khi Tạ Ngọc Diễm bỏ tay xuống, Trương thị liền hỏi ngay: "Thế nào rồi con?"

Tạ Ngọc Diễm đáp: "Không có gì đáng ngại đâu ạ. Con sẽ tự viết một đơn thuốc, ngày mai mẹ giúp con ra tiệm thuốc bốc vài thang về là được."

Trương thị cũng đã hiểu phần nào tính cách của Tạ Ngọc Diễm, nên cũng không khuyên thêm nữa: "Vậy thì cứ thử như vậy trước đã."